Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

Nhật kí ngày vượt cạn ( phần 5)

Lên được bàn sanh với sự trợ giúp của NHS, mình thở phào một cái rõ to. Lúc này NHS hỏi lại mình lần nữa có định dùng dịch vụ box sanh gia đình và đẻ không đau không. Dịch vụ “ Box sanh gia đình” dĩ nhiên là có. Mình muốn John và cả mẹ hay bất cứ ai ( bé Nga hay chị Dung) vào với mình. Thế còn đẻ không đau thì sao nhỉ?! Mình đã từng nghĩ mình có thể chịu đựng được cơn đau và đẻ thường không cần sự trợ giúp của thuốc tê. Nhưng giờ đây mình cảm thấy cơ thể rã rời, mỗi một cơn đau đến và đi lấy mất của mình một chút sinh lực. Thêm vào một đêm thức trắng với những tiếng la hét làm mình không còn tin vào bản thân còn đủ sức để rặn con ra trong những phút cuối. Thế là mình bảo NHS mình sẽ dùng thuốc gây tê màng cứng. Mình oằn người khi cơn đau ập tới. Trên bàn sanh với tư thế nằm ngửa không có điểm tựa khiến cơn đau càng thêm đáng sợ. Hai bàn tay mình nắm chặt và nhau đến tím tái, miệng phù phù thở và đầu tóc rối bù. Thế mà khi kĩ thuật viên cắm cây kim dài ngoằn vào lưng mình nghe buốt đến tận tim thì ngay sau đó là một cảm giác dễ chịu vô cùng. Các cơn đau biến mất ngay lập tức. John và Nga cũng xuất hiện ngay cửa phòng sanh với áo khoác hồng và miệng cười thật tươi. Lúc đó là 11 giờ trưa.

 

Mấy giờ sau đó mình cứ nằm trên bàn sanh như thế, hai chân dang rộng, tay truyền nước biển, mũi gắn ống oxi và bụng quấn băng đen nối với máy nghe tim thai và cơn gò ngay bên cạnh. Trò chuyện, cười đùa với chồng, với em đã đời thì bỗng nhiên mình phát hiện cơn đau từ từ quay về. Lúc đầu chỉ nhâm nhẩm , sau đau không thể chịu đựng nổi. Mình mím chặt môi, tay bấu vào 2 bên bàn sanh và mồ hôi toát ra dòng dòng trên trán. Quái lạ, đau như thế mà sao nhìn máy đo cơn gò thấy chỉ số chưa tới 80. Trong khi trước đó máy lên tới 110 mình vẫn chịu đựng được mà??? Bác Đức ghé qua thăm tình hình thấy cơn gò chậm lại nên chích cái ống gì gì vào chai nước truyền. Mình than phiền với Bác sao thấy đau quá thì bác yêu cầu kĩ thuật viên bơm thêm thuốc tê. Một làn nước tê buốt chạy dọc xương sống và cơn đau lại dịu đi. Mình tiếp tục nói với NHS kiểm tra máy do tim thai và cơn gò. Quả là NHS đặt ống đo cơn gò bị lệch nên cho kết quả sai. Ngay khi ống nghe được sửa lại, cơn gò kế tiếp lên đến 130. Lúc đó là 3 giờ 30. Bác Đức khám xong lại đi đâu mất. Mình quay qua tiếp tục nói chuyện với John và chị Dung vào thay cho Nga. Mình vừa nói chuyện vừa liên tục nhìn đồng hồ treo trên tường.

 

4 giờ 30. NHS khám trong và xác định CTC mở 8 phân. Lập tức có NHS khác điện thoại cho Bác Đức. Rồi các NHS khác lăng xăng chuẩn bị xô, chậu, dụng cụ hỗ trợ sanh. Mình nắm chặt tay John, mỉm cười. John cũng siết chặt tay mình, đầu gật gật động viên. Rồi Bác Đức xuất hiện, vệ sinh và đeo găng tay, mặc áo xanh vào tiến tới cười với mình” Để bác xem. CTC mở trọn rồi. Con lấy sức chuẩn bị rặn nhé! Khi NHS bảo rặn con rặn cật lực vào. Khi nào mệt thì nghỉ nghen!” Mình dạ rồi nhớ lại cách rặn đã đọc trên wtt: cúi đầu cho cằm sát ngực, tay ghì chặt 2 bên, chân lấy 2 bàn đạp làm điểm tựa, trì mông xuống, và rặn ém xuống như khi đi i nặng….Đồng hồ khi đó chỉ đúng 5 giờ.

 

“ Rồi. Chuẩn bị nhe! Một- hai- ba. RẶN” Chỉ chờ nghe NHS phát lệnh. Mình hít một hơi thật sâu và rặn. Cả cơ thể mình dường như căng ra dồn cả lực vào phía dưới. Vừa dứt hơi nghe ai đó la “ RẶN tiếp hơi nữa!” Mình lại nhanh chóng lấy hơi rặn tiếp. 3 hơi đầu trôi qua. Mình nhìn bác Đức dò hỏi. “ Con rặn đúng kĩ thuật rồi. Cố lên nhé!” Ừ thì cố. Mình cố hít thở thật chậm lấy sức sau mỗi lần rặn. 15 phút trôi qua. Càng lúc mình càng đuối trong khi tiếng NHS càng lúc càng to hối thúc. “ Để em rặn phụ chị nhé!” NHS to con vừa nói vừa tiến và bên phải bàn sanh, đứng lên ghế thủ thế. Vừa nghe “ 1,2,3 RẶN” mình lấy hơi rặn thì thấy NHS lấy 2 bàn tay nắm lại đấm bùm bụp vào phía trên bụng gần chấn thủy. “ Hự. Hực” Mình đứt hơi và đau như có ai đó dùng búa đập vào bụng” Á! Không được đâu. Đau quá!” Mình thét lên vừa phẫn uất vừa kinh sợ. “ thôi đừng làm thế, em nó đau. Cứ để em rặn từ từ” “ Bác Đức nói và NHS to con kia lầm bầm trèo xuống ghế “ Không chịu thì thôi. Rặn yếu quá mà không cho phụ” Nghe câu rặn yếu mình thoáng lo sợ. Chả nhẽ mình rặn yếu thật sao??? Phải cố thôi Chuột ơi, mẹ sẽ cố hết sức mình. Con cũng cố đạp thật mạnh để chui ra con nhé!

 

15 phút trôi qua. Mình chẳng nhìn thấy John đâu nữa, Xung quanh chỉ là một màng tối sau mỗi lần rặn. Hơi thở mình đứt quãng và mình tưởng chừng như có thể đứt hơi mà chết ngay. Nga đút vội cho mình ống hút sau một lần rặn và an ủi “ Chị cố lên. Rặn mạnh nhe!” Mình không đủ sức trả lời nó,chỉ gật đầu rồi lại quay qua chờ cơn gò kế tiếp.

 

Lúc này bác Lan cũng có mặt trong phòng sanh. Bác ấy động viên “ Cố lên. Cả khu phòng sanh chỉ còn mình con đó. Đẻ mau còn về nhà ăn tết.” Mình nhếch mép héo hắt cười. Xung quanh mình giờ nhiều người quá. 2 NHS đứng 2 bên, 3 NHS đứng phía sau bác Đức kế bác Lan, John và Nga đứng phía trên đầu. Mình thật hân hạnh được cả Giám đốc và Phó giám đốc Y khoa tham gia đỡ đẻ… “ Nào RẶN đi” Mình lại oằn mình, cố dùng hết sức rặn. “ Thấy rồi. Thấy đầu rồi. Cố lên. Đừng nghỉ, tiếp hơi nữa đi” Cả phòng sanh hò dô hỗ trợ. Chao ôi thấy đầu Chuột rồi à. Rặn thôi… Aaaaaaaaaaaaaa. “ Không được ngừng, đầu bé lại thụt vào mất. Rặn tiếp đi. Nào!”

 

15 phút nữa lại trôi qua. Bác Đức hơi sốt ruột. Bác ấy bảo “ Lấy giác hút.” Mình vừa thoáng nghe hai chữ “ Giác hút” thì điếng người. Không. Không thể dùng giác hút. Chuột của mình sẽ đau. “ Bác Đức ơi, khoan. Con sẽ cố rặn thêm hơi nữa nhé!” “ Ừ con rặn đi.” “ Bác ơi gọi chị NHS kia rặn phụ con đi ạ!” Dù đau cách mấy mình cũng sẽ chịu được. Không thể để Chuột bị bất cứ đau đớn tổn thương nào…Thế là lần này 2 NHS đứng 2 bên. NHS to lớn không đứng ở ghế bên cạnh mà trèo hẳn lên bàn sanh, cúi người đưa mông về phía mặt mình, nắm 2 bàn tay chuẩn bị. “ 1-2-3 RẶN”  Aaaaaaaaaaaaa, hực. “ Tiếp đi” Aaaaaa, hực.” Tiếng hét của mình bị cắt ngang bởi những nắm đấm của NHS. Thêm cái mông của NHS áng ngay mặt mình không thể cúi gập cằm sát ngực được. Ngay lúc ấy mình thấy bàn tay John nâng đầu mình lên, mình ngước nhìn John với ánh mắt thất thần dài dại, vẫn kịp thấy trong mắt John mênh mang một nỗi lo lắng xót xa.

 

Đến lúc này thì mình chả còn ý niệm về thời gian nữa. Mọi thứ cứ đặc quánh lại, đen ngòm và nghẹt thở. Mình chỉ còn biết rặn, đau và thở. Giữa những lần nghỉ thở lấy hơi, mình nghe loáng thoáng mấy cô NHS đứng phía dưới nói với nhau “ Phải chuẩn bị giác hút thôi…” Mình lại ra sức rặn, hết hơi này đến hơi kế tiếp dù thật lòng mình chả còn mấy sức. Ngay lúc đó mình nghe một cô NHS “ động viên” :” Ráng rặn nữa đi em. Bộ em không thương con sao??? Rặn nữa đi kẻo con bị ngạt…” Những tiếng “ không thương con” “ con bị ngạt” cứ vang lên trong cái đầu đã đặc quánh quay cuồng của mình. Mình không thương Chuột sao? 9 tháng 10 ngày mang Chuột trong bụng mình đã yêu thương chắt chiu mong đợi từng ngày từng giờ. Thế mà cô ta bảo mình không thương Chuột. Nhưng Chuột bị làm sao mà mình rặn mãi không ra thế này. Chuột bị ngạt sẽ nguy hiểm. Ôi Chuột của mẹ...

 

Mình lại cố hít một hơi dài, như lấy tất cả sức lực còn lại trong cơ thể mệt nhoài rũ rượi của mình để rặn. “ Ựuuuuuu Hực. Không được rồi! “ Mình la lên trong tuyệt vọng sau khi bị đứt hơi bởi “cú đấm rặn phụ” của NHS. “ Lấy giác hút chén nhỏ!” Giọng bác sĩ vang lên đanh gọn. Một NHS lao đi rồi hối hả trở vô với dụng cụ trên tay. Một phút trôi qua trong sợ hãi… “ Phụt” Mình thấy cái ống nối với máy hút văng ra bắn máu tung tóe lên mặt bác sĩ. “ Đổi chén to!” NHS lại lao đi sau y lệnh của bác Đức và quay lại với cái chén hút to bằng bát ăn cơm. “ Phụt!” “ Ra rồi! Con gái!5 giờ 55 phút”. Một cảm giác hẫng người nối tiếp sau tiếng máy hút. 5 giờ 55 phút.  Mình nhìn đồng hồ ngay trước mặt rồi cố nhìn xuống phía hai chân tìm Chuột con, cố căng tai chờ nghe tiếng khóc của con mà tịnh nhiên không một tiếng động nào đáp trả, chỉ có những gương mặt với đôi mắt lo lắng của bác sĩ và NHS. Dường như mình đã lã đi trong vài giây. Mình nghiêng người tìm John, mấp máy môi cố nói nhưng không sao thốt nên lời. Gương mặt John đanh lại, trắng bệch. “ Where is the baby? Why I cant hear the baby cry?”Mình thều thào trong hơi thở nặng nhọc mà John phải cúi sát người xuống bên mặt mình mới nghe thấy. “ They are working on her.” Mình nhắm nghiền hai mắt, nghe cơ thể tan ra tan ra bồng bềnh vô định.

 

Chuột ơi, khóc đi con!

 

( còn tiếp)

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

Nhật kí ngày vượt cạn ( phần 4)

Nằm trên giường mà mắt mình cứ ngóng ra cửa, còn tai thì dỏng lên nghe ngóng. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng rặn rồi hét lên. Hồi hộp thật! 30 phút trôi qua nhanh hơn. Mình được giải phóng khỏi máy theo dõi tim thai. Vẫn ngồi trên giường nghe ngóng. Mẹ bà bầu lúc này tóc mướt mồ hôi chạy vội vào phòng chờ sanh lấy ly nước cho con gái. Trong lúc rót bà ấy cứ xuýt xoa “ Cầu trời phật cho con gái mẹ tròn con vuông. Tử cung không chịu mở hết mà…” Quay qua phân trần với đám bầu chờ sanh rồi bà lại tất tả chạy đi. Cả phòng im lặng dõi theo những diễn biến trong phòng sanh. Mình không nén nổi tò mò, lò dò bước ra hành lang. Đi ngang qua phòng sanh mở đèn sáng choang, mình cố đi thật chậm và nhìn thấy bà bầu buôn điện thoại được vây quanh bởi ba mẹ và tất cả các hộ lý, bác sĩ cũng có 2 người trong đó mình biết bác Lan. Bác Lan là BS trưởng ca trực, chắc thấy trường hợp khó nên vào phụ.

 

4 giờ sáng. Tiếng hò hét lúc này trở nên gấp gáp hơn. Tiếng hét của bà bầu gần như hết hơi. Bà mẹ chạy như con thoi qua lấy nước tiếp sức cho con gái mấy bận. Bà ta nói đã thấy đầu bé nhưng cứ bị thụt ra thụt vô không sao rặn ra được. Cả khu vực phòng sanh náo loạn bởi tiếng hò, tiếng thét,tiếng động viên của 2 bác sĩ, 4 NHS, ba mẹ bà bầu và tiếng la của bà bầu. “ Một- hai- ba- RẶN đi” “ Aaaaaa…” “ Gần được rồi, Cố lên. Nào RẶN” “ Aaaaa…” “ Con giỏi lắm, rặn tiếp 3 hơi liên tiếp nhé!” “ chị ơi cố lên, sắp được thấy con rồi…” “ Aaaaa…” Bác Lan cũng đã vô thay áo, đeo găng tay chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

 

5 giờ sáng. Đèn phòng sinh số 3 vẫn sáng choang. Tiếng thét, tiếng la vẫn không ngớt. Duy chỉ có tiếng la “ Aaaaa..” của bà bầu là yếu đi. “ Chuẩn bị chén hút.” Giọng bác sĩ đỡ đẻ chính đanh gọn vang lên đúng lúc mình bước ngang phòng sanh làm mình giật bắn. “ Ráng rặn đi con, lấy hơi thật dài rặn liền 3 hơi, đầu bé đã ló ra rồi nè!” Tiếng bác Lan vừa dịu dàng vừa nghiêm khắc. Tim mình bỗng dưng đập liên hồi. Những bước chân hối hả, tiếng hò dô kéo dài. Tiếng bà bầu buôn điện thoại la Aaaaa một hơi dài rồi ngay sau đó là tiếng reo “ Ra rồi! Con giỏi lắm!” “ Bé ra rồi. Con gái!” Mãi một lúc sau mới nghe oa oa tiếng bé khóc. Mình nhẹ bẫng người. Chúc mừng nhé!

 

6 giờ. Bà bầu bum bê mở 4 phân được đưa vào phòng sanh số 1. Bà bầu đen mở 3 phân và la hét váng trời làm tất cả từ NHS tới các bà bầu khác đều khó chịu. Rồi 15 phút sau bà bầu đen cũng mở 4 phân đưa vào phòng sanh số 2. Mình vẫn cứ thế, hơn 2 phân... Chuột ơi con trong đó không muốn ra hả con???

 

Chị Dung lấp ló ngay cửa phòng khi mình đang nằm trên giường nghe tim thai. “ Chị gọi bánh canh thịt heo cho mày rồi. Ráng ăn đi lấy sức. Mở mấy phân rồi???” “ Vẫn 2 phân hơn tí. Em hơi mệt vì cả đêm không ngủ được…” Hai chị em nói được vài câu thì chị Dung bị NHS xua ra ngoài. Mình dặn với theo “nói John cứ theo má hay Nga, khi nào em vào phòng sanh sẽ gọi John vô.” Lúc mình đang ăn tô bánh canh thì bà bầu trắng cũng được đưa vào phòng sanh số 3. Vậy là phòng chờ sanh giờ chỉ còn mình. Vẫn chả thấy đau bụng nhiều, thỉnh thoảng con gò bụng mình căng cứng.

 

Hơn 7 giờ thì NHS đổi ca trực, họ vừa kiểm tra dụng cụ, bàn giao hồ sơ vừa trò chuyện rôm rả về ngày Tết… Ca trực này 3 NHS nhìn khá bặm trợn. Một chị to đùng cứ luôn mồm bắt mình ngồi hay nằm trên giường không được đi lung tung. Ghét! Một lúc sau thì có thêm 2 bà bầu vào nằm chờ nghe tim thai gì gì đó.

 

Bác Đức xuất hiện nơi cửa phòng. Mọi người kính cẩn gọi bác ấy bằng “ Thầy”. Mình được bác ấy khám trong rồi dặn dò “ 3 phân rồi con. Khi nào có cơn đau nhiều hay có máu nhiều bác sẽ xuống” Nói rồi bác đi ra. Mình đi tới đi lui trong phòng, lẩm nhẩm cầu trời khấn phật cho mọi việc suông sẻ. Hai bà bầu mới vào bắt chuyện nhau và làm quen với mình. Thì ra cả hai đi khám thai tháng thứ 6 thứ 7 được chỉ định lên đo cơ gò tử cung và nghe tim thai. Vậy mà bụng cả hai bự gần bằng bụng mình. Chuột con quả là bé như chuột.

 

9 giờ sáng. Bụng mình bỗng quặn một cái làm tay chân mình mềm rũ ra, run rẩy, loạng choạng. Mình dừng bước xoay người bám vào thành giường cố hít thở thật sâu, thật chậm rãi, đầu nhẩm đếm từ một tới mười thì cơn đau dứt. Dứt cơn đau mình lại bước tiếp, lòng phấn khích hẳn lên vì linh cảm mình sắp được gặp con. Vài phút sau lại một cơn đau nữa xuất hiện. Tay mình bám chặt thành giường, lại hít thật sâu và tưởng tượng cảnh Chuột đang mò mẫm tìm đường ra trong bụng. Mắt thi thoảng không quên liếc coi đồng hồ. Mẹ con mình sẽ sớm được thấy nhau, con ngoan nhé!

 

10 giò sáng. Các cơn gò cứ nối tiếp nhau ngày càng đến dồn dập. Đến khi mình đếm được 3 cơn đau trong 5 phút thì nhờ NHS khám trong. NHS hân hoan thông báo “ mở 4 phân rồi. Chị nhờ Thầy đỡ thì để bọn em đi gọi Thầy.” 2 bà bầu kia giương mắt nhìn mình và khen ngợi “ Chị chịu đau giỏi quá! Mở 4 phân đau thế mà thấy chị bình tĩnh nhỉ! Em thấy có mấy bà bầu la hét rân trời luôn á!” Càng la càng đau càng mệt, mình đã học được điều đó từ mẹ, từ bạn và từ những gì được chia sẻ trong topic “ Nhật kí ngày vượt cạn’ ở WTT.

 

Bác Đức lại vô khám trong cho mình. Nhẹ nhàng cho tay vào khám rồi cườ bảo” mở được hơn 4 phân rồi. Để Bác giúp con chút nữa nhé!” Mình chưa kịp dạ hay gật thì đã nghe nhói một cái thấu tim. Rồi máu hay là nước xà ra xối xả. “ Giờ con có thể vào phòng sanh rồi. Chịu đau được thì thôi nhưng nếu đau quá không chịu được thì đăng kí đẻ không đau nhé! Con đừng cố mất sức lắm!” Mình chả nghe rõ Bác nói gì khác vì cụm từ “ có thể vào phòng sanh” làm mình lâng lâng vui sướng quá đỗi. Bác Đức vừa đi NHS mang ngay xe đẩy tới bảo mình ngồi vào xe. Mình nói không cần rồi ráng bước vào phòng sanh số 1 theo hướng dẫn. Mới đây thôi mình còn bước phăm phăm trong hành lang và thấy nó quá nhỏ, quá ngắn. Vậy mà lúc này mình phải dừng lại những mấy bận trong khoảng mươi mét.

 

( còn tiếp)

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Ớt chuông nhồi thịt.

Đây là món mới mình đọc đâu đó lâu rồi, hôm nay nhớ mang máng công thức rồi xắn tay nấu luôn. Lòng cứ thấp thỏm chả biết nó sẽ thế nào vì mình không nhớ rõ công thức.

Món này đơn giản: chỉ cần 2 quả ớt chuông xanh hay đỏ, thịt heo bằm, miến, nấm mèo ( hay nấm đông cô đều được), hành, tiêu, đừơng, muối

Trộn thịt bằm với chút hành củ bằm, tiêu, đường, muối, nấm xắt nhỏ, miếng ngân cắt sợi rồi dồn vào ớt chuông bổ đôi bỏ hạt. Cho tí dầu lên chảo, đợi nóng cho ớt vào chiên, mặt thịt úp xuống cho chín rồi lật mặt. Thịt chín rưới 2 muỗng nước tương và vài hạt tiêu sọ, đậy nắp cỡ 2,3 phút. Xong. Măm măm với cơm nóng dưa leo chấm nuớc tương. Ngon lắm!

Thi thoảng nổi hứng, mình lại lăn vào bếp hì hục băm băm, xắt xắt, xào xào. Chuột lúc thì bám thanh chắn vờ khóc lóc vòi mẹ, lúc thì giận dữ đập cây đàn ần ầm rồi bò vào phòng làm việc với ba. Chơi chán chê lại nhớ mẹ lết tới ôm cửa chắn rên rỉ.

Mình tay làm miệng nói không ngừng với Chuột. Có hôm thấy thương con chơi 1 mình suốt, mình định bụng bỏ đấy ra ôm con 1 tẹo rồi vào làm nốt. Thế mà 1 tí đã làm nồi cháo của con cháy khét, hay là chảo gà ram của mình chả còn miếng nước nào, mùi thơm bốc lên như dì Nga làm chà bông í.

Hôm nay mình không làm khét cái gì cả vì Chuột rất ngoan. hehe

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

Mình đấy ư?

Một ngày, nhìn vợ chợt ngỡ ngàng, thấy vợ mình khi cười đã có nếp nhăn phía đuôi mắt. Mà hình như vợ cũng ít cười dần, nên mình cũng ít có cơ hội để nhận ra thay đổi. Hình như lâu nay vợ cực quá, tất bật quá, lúc nào cũng ăn vội, đi nhanh, nói cũng ngắn gọn, nhiều cái “gạch đầu dòng” để đối phó với cái tính chểnh mảng, hay quên của mình.

Đâu rồi người phụ nữ lúc nào cũng nhẹ nhàng, khoan thai, chăm chút nhiều đến vẻ ngoài mà mình quen khi xưa nhỉ? Đâu rồi người phụ nữ vừa ăn vừa trò chuyện, vừa đùa giỡn với mình? Đâu rồi người phụ nữ thích đắp mặt nạ trái cây, thích ngồi hàng giờ ở tiệm, vừa gội đầu, vừa làm móng, vừa massage mặt? Đâu rồi người phụ nữ lãng mạn rủ mình đi ăn kem trong chiều mưa, lang thang nhà sách ngày có nắng, nhiều khi chỉ để xem bâng quơ, không mua gì cả?

Một ngày, bỗng bàng hoàng nhận ra vợ mình giản dị đến xuề xòa, mua quần áo chỉ theo tiêu chí dễ thay lúc vội; ít nhăn, không cần thường xuyên ủi. Tóc được cắt theo kiểu đỡ phải chăm sóc nhất. Làm móng đã có bấm móng tay, “sẵn cắt cho con, cho ba nó luôn”. Ăn uống thì ngồi xuống mâm là cắm cúi ăn, im lặng ăn, có nói thì chỉ với con: “Mẹ ăn xong sẽ đút cơm cho con, con nhé”.

Giải trí đã có nhà thiếu nhi, tiệm thú nhún, sân chơi đầy cát ngoài công viên. Nơi đó, vợ mình vừa trông chừng con, vừa liếc vội vàng vào tờ báo bất chợt quơ được. Gần gũi nhau ư? Vợ bảo nhanh nhanh anh nhé, em chưa kịp ủi đồ cho cả tuần.

Một ngày, bỗng kinh ngạc thấy vợ mình thực tế, chi li đến sợ! Hình như thời siêu đắt đỏ này đã biến vợ mình thành một cái máy tính chuyên nghiệp. Tiền lương mình nộp, sau khi có ngắt bớt chút đỉnh đi cà phê, hẳn là không đủ?

Tiền gạo mắm, tiền chợ, tiền xăng, tiền học cho con, tiền sữa, tiền mấy cái hóa đơn hàng tháng, trăm thứ tiền linh tinh được bộ “vi xử lý” của vợ “bao” hết, mình cũng thấy nhẹ nhõm và yên tâm. Thỉnh thoảng cần thêm gì đó, mình hỏi vợ và nhận được câu cằn nhằn “thì tiền lương anh đó, từ tháng sau anh giữ lấy mà tự chi tiêu”.

Một ngày, bỗng xót lòng nhìn vợ, tự hỏi lâu nay có vô tâm, có ích kỷ không? Vợ mình đó ư? Sao thay đổi đến khác thường như vậy? Có phải là do vợ mình vụng về, không biết chăm chút bản thân, không biết “yêu bản thân” như những người phụ nữ khác, hay còn có nỗi thờ ơ của mình vô tình góp phần vào?

Một ngày nhìn vợ, bỗng giật mình nhìn lại mình.

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

Nhạt.

Cảm giác của mọi người khi nếm phải một món ăn thiếu gia vị làm nên mùi vị món ăn sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ? Nồi canh chua mà không có me dằm. Tô canh rau muống thiếu mất vị đậm đà của tôm khô. Món gà ram thiếu hẳn vị nồng ấm của gừng.  

Mình chỉ dùng một từ duy nhất để nói lên cảm giác khi nếm phải những loại thức ăn đó. Nhạt.

Đó cũng là cảm nhận của mình về chính bản thân mình. Nhạt.

Cuộc đời nhạt.

Suy nghĩ nhạt.

Cảm xúc nhạt.

Văn nhạt.

Nói nhạt.

Sao mình lại có thể trở thành nhạt nhẽo đến vậy nhỉ?

 

Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

Lễ Tạ ơn 2009 ( Thanksgiving 2009)

 

Thanksgiving đầu tiên của con rất yên ả. Mẹ không phải nướng gà tây, cũng chẳng phải nấu gì cả. Nhà nội con có tục mọi người sẽ về ngôi nhà nhỏ nhưng xinh xắn của bà cố ngoại ( bà ngoại của ba John) vào ngày lễ Tạ ơn.

Bà cố ngoại đã hơn 83 tuổi, lưng bị còng về một bên vì lệch cột sống nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Bà cố thích nấu ăn cho mọi người và nấu rất ngon. Ba mẹ mỗi tuần qua thăm bà cố đều phải để bụng đói để ăn không bà cố buồn hihi

Hôm nay bên nhà cố con được gặp mấy anh chị em họ xa xa. Có em Thomas đã 16 tháng mà bé bằng con thôi, thế mà chạy nhanh thoăn thoắt. Chị của Thomas là Slogan, đã 3 tuổi và rất đáng yêu. Thấy con là mang cho nào là búp bê, đồ chơi rồi còn ôm con thật thắm thiết nữa.

Con chả chịu để mấy dì họ, ông cậu bế gì hết. Đứng từ xa nhìn thì con nhoẻn miệng cười rất tươi, lại gần muốn bế là con quay đi tìm mẹ rồi níu tay mẹ thật chặt. Đúng rồi, con thân thiện nhưng người lạ bế con phải dứt khoát không cho nghen con.

Cả nhà mình chơi ở đó đến hơn 3 giờ chiều mới về. Con vui quá quên ngủ, đến khi về nằm gọn trong carseat ngủ ngon lành. Mẹ mong mình sẽ được đến nhà bà cố dịp Thanksgiving nhiều năm nữa.

Mai này bà cố đi xa, con lớn, mẹ sẽ nướng gà, làm bánh ngày Thanksgiving. Vì nhà ta cũng là một gia đình. Gia đình nhỏ xinh.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Sườn đút lò

Hôm nọ dạo vòng vòng bếp nhà các bạn hay nấu ăn, bắt gặp hình và công thức " sườn đút lò" nhà mẹ CC. Mẹ thấy khoái cái chỗ " bỏ vào tủ lạnh, lâu lâu lấy ra bóp bóp vài cái" nên save lại. Giờ trả bài. Trời ơi, phải nói " nó ngon bà cố!" haha. Ba J làm một lèo 5 phút đĩa trơ lại mấy cái xương sườn sạch bóng. Mẹ thì " nữ thực như nam" cũng làm láng cái dĩa trong nháy mắt. Chuột ngồi bên thi thoảng cũng được ké một xíu thịt mềm thơm bên trong không dính sốt. Cái miệng con đảo liên tục, môi tém gọn gàng và chân đạp phành phạch khi mẹ đút thịt thấy thương gì đâu á!

Mang cho bà nội Chuột một ít vì bà ở nhà có một mình nên hay ăn trưa qua quýt. Bà ăn và gọi điện khen rối rít, vừa khen vừa sụt sịt cảm động vì tấm lòng con dâu thảo  Cũng đúng, trời gần 0 độ C mà mẹ " bắt" ba J lái xe mang qua cho nội ăn ngay cho nóng mà  ( nói nhỏ tí, mẹ chồng ăn khen vì chưa ăn món Việt bao giờ )

 

Dạo này bắt đầu rảnh tí vì Chuột bị nhốt ngoài bếp, không bám chân mẹ nên mẹ bắt đầu nhóm bếp thường xuyên hơn. Mẹ sẽ chăm chỉ luyện tay nghề, mai mốt Chuột lớn tí, ăn được nhiều món mẹ sẽ nấu cho con mỗi ngày. Hén!

Còn giờ thì ... tới giờ ăn cháo rồi. Lên high chair ngồi cho tui đi cô nương

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Chớm đông.


 

Những ngày chớm đông làm đêm dài hơn và ngày ngắn lại. Chẳng thế mà gần 7 giờ mọi vật vẫn im lìm trong giấc ngủ vùi. Mấy chú chim chưa kịp đi trú đông cũng khép cánh không dám nhúc nhích, sợ gió lạnh ùa vào trong cái tổ trống huơ trống hóac, đứng chênh vênh trên chạc ba của mấy cành cây trơ trụi lá.

Buổi sáng cuối tháng 11 hôm nay, bầu trời còn ngái ngủ sau một đêm lạnh giá chưa kịp thay chiếc áo ngủ nhàu nát xám ngoét. Mặt đất nhờ nhờ mấy hạt sương đóng băng trên vài vạt cỏ cố vươn mình trong giá lạnh. Gió lùa từng cơn lạnh buốt thốc vào đám lá nâu úa ướt sũng sương đêm. Mặt trời trốn tiệt sau đám mây lười biếng chẳng thèm trôi.

Ngôi nhà trắng nhỏ bé nằm lặng lẽ gần đỉnh đồi có lẽ cũng lạnh lẽo như thế nếu không có ô cửa sổ màu trắng với bức rèm màu đỏ ấm áp được kéo rạp qua 2 bên.  Xuyên qua khung kính trắng muốt, có 3 người đang chăm chỉ làm việc.

Sàn nhà ngổn ngang những trái châu đủ màu và giấy, hộp linh tinh. Đồ chơi của con bé con bừa bãi lung tung mỗi nơi mỗi cái.

Người chồng cao lớn vui vẻ nối từng khúc cây noel lại và miệt mài với điện, đèn nhấp nhánh. Người vợ nhỏ bé thoăn thoắt tay gỡ mấy vòng dây kim tuyến trang điểm cho cây thông. Cô bé con quanh quẩn hết bám chân mẹ đứng dậy chỉ trỏ cây thông lại mon men tìm tới cái chuông nhỏ lắc leng keng inh ỏi. Tiếng nhạc dìu dịu thi thỏang lại bị át bởi tiếng cười rúc rích của đôi vợ chồng trẻ...

Xế trưa mà gió vẫn lạnh. Trời vẫn u ám một màu xám trắng. Ô cửa sổ giờ đây đã lung linh nhấp nháy với muôn vàn chiếc đèn bé xíu vòng quanh cây noel. Đứa bé tròn xoe mắt hết nhìn những bóng đèn đủ màu sắc lại nhìn lò sưởi tí tách lửa đang reo. Rồi nó bò đi tìm mẹ. Nó thấy mẹ nó đang đứng ở lối vào bếp, ba nó đứng sau quàng tay qua vai mẹ âu yếm nhìn nó cười. Bình thường nó đã hét toáng lên và lao đến " dành" lại mẹ từ tay ba nó. Nhưng hôm nay không hiểu sao nó không làm thế mà chỉ nhăn mặt cười rồi chu mỏ tặng ba mẹ một cái mi gió thật kêu.

Trong bếp, chảo mì sốt kiểu ý bập bùng sôi bắn những hạt nước mang theo màu đỏ  tươi rói của sốt cà chua lên mặt bếp trắng như những đốm hoa nhỏ. Chậc, cứ để bếp bắn những bông hoa đỏ thắm đã. Mọi người đang bận tay với hạnh phúc.

Mùa giáng sinh- Mùa của yêu thương đang đến gần. Thật gần!