Sáng nay Chuột ngủ dậy, mắt vẫn líu ríu mà đã gọi mẹ. Thấy mẹ vờ ngủ, con chu chu cái mỏ qua gọi mẹ, rồi mi mẹ một cái rõ to lên má! Ghét gì đâu á
Sáng nay Chuột ngủ dậy, mắt vẫn líu ríu mà đã gọi mẹ. Thấy mẹ vờ ngủ, con chu chu cái mỏ qua gọi mẹ, rồi mi mẹ một cái rõ to lên má! Ghét gì đâu á
Chẳng hiểu sao tháng vừa rồi Chuột bịnh rề rề suốt. Bắt đầu bằng đợt sốt nhẹ 2,3 ngày rồi xì xoẹt mũi vài ngày. Mình cứ gọi là thở phào một cái thì ngay vài ngày sau, Chuột sốt đùng đùng những 39- 39,5 độ. Mình cuống cuồng với nào thuốc hạ sốt đường uống, đường nhét đít. Mình cứ hồi hộp xem xét khắp người con xem có nốt đỏ nào xuất hiện không. Đêm chẳng ngủ được vì cứ mãi sờ đầu, xoa lưng cho con ngủ.
Ngày hôm sau mình cho đi gặp bác sĩ. Phòng khám đông nghịt nào bố nào mẹ, nào bà nào dì. Xe để sát vào nhau dài một dãy. Tiếng trẻ con nhề nhệ càng làm cái phòng khám bé xíu dăm mét vuông thêm chậc và nóng nực. Ngay bên kia đường đã thấy một cô bày la liệt nào xe ô tô, siêu nhân xanh đỏ vàng và vô số đồ chơi lòe loẹt trên cái tấm bạt cũ rích bám bụi nham nhở. Cái số Chuột không may nên bà bác sĩ làm ở Nhi Đồng nghỉ, một bác sĩ trẻ măng khám thay mà chả dám ngay cả đè miệng con nít xuống để khám họng. Nhìn cái kiểu mập mờ đoán bịnh cho các bệnh nhi trước mà mình phát sợ " Cái này cho thuốc uống hạ sốt rồi về theo dõi thêm. Nếu bé có triệu chứng nặng hơn thì cho đi bệnh viện luôn nhé!" Vừa nói, bác sĩ vừa đưa cái ống nghe vào ngực và lưng bé bị bệnh đúng .... 5 giây. " Bé này sốt cao quá, cho uống hạ sốt ngay rồi đưa vào viện xét nghiệm máu nhé!..." Cứ thế mỗi trẻ bệnh được bác sĩ khám chưa được 1 phút huhu.
Tới phiên Chuột, mình cố khai cho nhanh mà chẳng biết bác sĩ có nghe được chữ nào không vì lớp tiếng trẻ con khóc mè nheo, tiếng ba mẹ dỗ dành rồi cả tiếng gọi người nhà lấy thuốc trả tiền. Tất cả chỉ gói gọn trong 1 căn phòng hơn chục mét vuông. Bác sĩ sau khi nhìn họng Chuột, xem chân tay con rồi phán " Bé bị lở họng, về nhà theo dõi thêm xem chân tay có nổi nốt đỏ không thì cho vào viện nhé!..." ặc ặc. Chưa kịp hỏi bác sĩ Chuột bị cái gì thì đã nghe tiếng gọi tên bệnh nhi khác. Trả hết gần trăm nghìn cho 1 phút gặp bác sĩ, 4 gói thuốc hạ sốt, mấy viên thuốc cho 6 cữ uống trong 3 ngày với lời dặn dò cách cho bé uống thuốc chỉ có thánh mới nghe kịp, mình ngao ngán bước ra với Chuột vẫn sốt khá cao trên tay.
Đành cho con đến khám bác sĩ khác, bà bác sĩ này khét tiếng về trị "mau hết bịnh". Mình chả muốn cho con đi nhưng sợ con lại sốt nên đành cắn răng cho vào khám. Phòng khám còn đông hơn cả bên kia. Chắc tại phụ huynh kháo nhau bác sĩ giỏi, cho thuốc cái hết bịnh ngay. Được anh rể dắt vào luôn bên trong vì quen bác sĩ ( cho con trai đi bác sĩ này từ lúc mới sinh tới giờ riết quen luôn hị hị). Phòng khám này có vẻ chuyên nghiệp hơn bên kia: có máy lạnh, phòng khám tách biệt với hành lang chờ khám đông đúc bên ngoài. Bác sĩ đeo hẳn đèn soi trên trán như công nhân khai thác than. Trước mặt Bác là cái máy vi tính to đùng dây nhợ lùng bùng tòi ra dãy ghế bệnh nhi phía trước. Chuột được bác hỏi phải con lai không, bịnh thế nào,... Mình dấu béng đi vụ đi khám BS kia, được dịp tuôn ra nào là con sốt cao 1 ngày hơn, họng có vết đỏ như nhiệt,.. Bác sĩ hỏi sao biết, sao cho con về VN,...Mình mạnh dạn hỏi Chuột bị làm sao thì bác vừa đánh lóc cóc trên bàn phím vừa nói " bé bị viêm lở họng, uống thuốc 3 ngày nếu không đỡ thì tới bác khám rồi đổi thuốc. Còn đỡ thì 3 ngày sau tới lấy thêm thuốc". Mình gật đầu cái rụp và thở phào 1 cái. Ít ra bác sĩ cũng khám con được 2 phút và hỏi linh tinh thêm 3 phút nữa. Trả tiền thuốc cũng 97k với tờ giấy in rõ tên thuốc, liều lượng chi tiết, mình thấy khá an tâm. Bước ra khỏi phòng khám đã là 8:30 tối, bên ngoài hành lang vẫn còn 30-40 em bé chờ tới lượt.
Về nhà mình cho con uống sữa và uống liều thuốc đầu tiên. Lần đầu con uống thuốc nên nhất định bặm môi không uống, mình phải đè con ra, đổ thuốc vào dưới lưỡi con, mặc con khóc nức nở. Lau người, thay đồ và xoa lưng dỗ con ngủ xong xuôi mình mới nhờ bà ngoại Chuột lên trông con cho mình ăn tối và đi tắm. Cơ thể mình mỏi rã rời vì thiếu ngủ và lo lắng. Nhưng mình không tài nào chợp mắt được. Chuột hạ sốt và có vẻ ngủ ngon. Mình lồm cồm bò dậy căng mắt tìm thông tin các loại thuốc bác sĩ vừa cho Chuột uống. hmmm, Vitamin PP 0,050g , Solupred 0,020g, Ciblor 875mg, Theralene 5mg. Chà chà, mình thấy có kháng sinh Ciblor. Mình chẳng muốn cho con dùng ks nhưng bác sĩ đã kê toa thì đành cho con uống vậy. Cả đêm mình thức dậy 3 lần, con không sốt, ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau con hết các triệu chứng mệt mỏi, chán ăn. Mình an tâm cho con dùng nốt phần thuốc còn lại và đi lấy thêm thuốc theo lời bác sĩ dặn. Tới nơi mình hỏi bác sĩ hiện tượng đi phân hơi sống của con trong quá trình uống ks nên nhờ bác cho thuốc ( men vi sinh) để uống hỗ trợ. Bác cho thêm 3 ngày thuốc giống toa cũ và thêm 3 gói men vi sinh. Uống hết 6 ngày thuốc, Chuột khỏe hẳn. Mình mừng vô cùng.
Nhưng ngay ngày thứ bảy, mình rơ miệng con thì thấy mấy nốt đỏ trong họng con vẫn còn, lại thêm cả miệng đỏ rực và nướu cũng sưng phồng. Lần này mình lo lắng vô cùng, quyết định cho con quay lại phòng khám bác sĩ Nhi Đồng. Bác sĩ xem xong lại phán một câu làm mình càng lo " lở họng quá nặng! Làm sao mà giờ mới đi khám cho con? Bác cho thuốc vừa uống vừa rơ miệng con ngày 2 lần nhé. 3 ngày sau tái khám bác xem!" Toa thuốc hơn 100k. Lại có kháng sinh. huhu
"Mấy ngày nay Chuột uống thuốc rất ngoan." Mình khen con mà nghẹn đắng cả họng. Con chẳng biết mẹ lo, cứ thấy được khen là mặt sáng bừng, cười thật tươi. Bác sĩ bảo con sẽ đau họng, chán ăn, quấy khóc. Thế mà Chuột của mình vẫn ăn ngoan. Mình dụ và chìu con một chút trong bữa ăn là con ăn hết cả phần ăn mình nấu. Chỉ có điều con khóc thét lên khi mình rơ miệng vì đau. Mình chảy nước mắt khi thấy máu đỏ miếng gạc rơ miệng con.
3 ngày sau tái khám, bác sĩ khen con giỏi, các vết lở viêm đang lành nên cho tiếp 3 ngày thuốc nữa, lần này có thêm một số vitamins và thuốc bổ giúp con ăn ngon miệng. Lại thuốc. Nhưng con chẳng còn đau họng nữa, vết đỏ trong vòm họng cũng mất dần. Chắc là đúng thuốc rồi! Vừa về nhà, con tếu táo thế nào lại bị té đập miệng vào cạnh bàn. Mình hoa mắt khi thấy máu đầy mồm con đang nhỏ thành giọt ước cả áo và quần. Sau khi vệ sinh và lau miệng con, mình thấy có 2 vết rách nhỏ trên và dưới môi con. Con ngủ, 2 mắt nhắm nghiền, môi sưng đỏ, mình ôm con vào lòng mà nước mắt chảy thành dòng trên má.
Thêm 3 ngày nữa con hoàn toàn khỏi bệnh, miệng cũng lành và ăn như chú heo con. Thế mà chưa kịp mừng thì vừa đi chơi với các bạn về con lại bị sổ mũi,rồi nghẹt mũi. Lại thêm mấy đêm mẹ không ngủ vì phải bế con ngủ ngồi. Nhìn con trăn trở, thở nặng nhọc mà thương làm sao!
May sao cuối cùng con cũng hết bịnh. Kết thúc nửa tháng con đi thăm bác sĩ, con sút 0,6 kg, mình gầy thêm 1 kí và túi tiền vơi đi thấy rõ... Hy vọng con sẽ không nhớ 2 vị bác sĩ đáng kính mà đòi đi thăm hoài!