Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Ngọt như chè!

Mấy này nay tự nhiên nhớ nhà.

Suốt ngày mẹ bật ca nhạc Việt Nam, hết bé Xuân Mai cho Chuột rồi tới Ngọc Lan cho mẹ, hết " Chuyện ngày xưa" cho con gái rồi tới " Tết ơi Tết" cho mẹ...

Nghe nhạc, xem phim Việt đã đời rồi mẹ bắt đầu nhớ mấy món ăn. Thì văn hóa ẩm thực cũng là " quốc hồn quốc túy" ai đi xa mà chả nhớ. Chả ai nhớ nhà mà lại không nhớ nồi cá bống kho tộ vàng rộm với bát cơm nguội mỗi sớm mai, hay tô canh chua cá lóc ăn cùng chén nước mắm suông dằm ớt hiểm cay xé họng...

Nhớ không thôi chưa đủ, phải nếm, phải ngửi, phải chén cho đã thèm thì mới bớt nhớ!

Thế nên là đợi khi Chuột ngủ, mẹ hì hục nấu chè nấu xôi... Bình thường mẹ ghét ăn ngọt lắm, chỉ thích mặn và chua chua. Vì thế nên đời mẹ chả bao giờ ngọt ngào cả, có mụn con gái cũng chua lè lè, nhất là khi con dẩu cái môi cong cớn lên làm xấu.

Vậy nên mẹ nấu chè, thử ăn nhiều nhiều, tập khoái ngọt xem đời mẹ có ngọt lên được tí nào không.

Mẹ nghĩ mẹ sẽ nấu chè đậu trắng, xôi đậu xanh ngày cúng 12 bà mụ ngày thôi nôi Chuột nên mẹ làm luôn.Chè thì mẹ chụp được hình, còn xôi nấu xong thèm quá mẹ ăn hết mới nhớ quên chụp hình. Bonus thêm mấy ly chè đậu đen nấu lâu òi mà chưa chưng ra.

chedautrang1-1.jpg picture by bep-nha-rong

 

chedauden1-1.jpg picture by bep-nha-rong

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

It's me!

Mình vốn gầy gò từ thuở bé! Có lẽ mình sẽ cao hơn một tí, mập ra một tẹo nếu mình được ăn nhiều thịt cá, uống nhiều sữa thay vì phải ăn cơm độn khoai mì, uống tòan nước giếng suốt từ thời ẵm ngửa tới tận khi 10 tuổi. Mình ở nhà, đi đâu cũng bị chê rằng thì là sao mà gầy như que củi thế. Rồi có bạn còn trêu mình là bạn í mà điện nước chập chờn như mình chắc bạn í xấu hổ chết đi được. Ngay cả khi mình yêu, người ấy dắt mình về ra mắt bố mẹ, mình bị người ta chê mình gầy thế thì đẻ thế quái nào được. Mình nghe người ấy bối rối kể với mình mà mình chỉ biết cười. Ừ có khi mình không đẻ được thật ấy chứ. Thế là xong. Nhưng mình yêu bản thân mình và thấy chả có gì đáng phàn nàn vì mình nhỏ bé cả!

Vóc người nào cũng có lợi thế riêng, ví dụ như người cao to chiếm ưu thế khi chen lấn thì mình nhỏ bé mình dễ dàng luồn lách dưới... nách người ta haha. Đó là cái hồi còn ở Việt Nam, hòa vào cái văn hóa " bu" ở quê nhà thì mình sợ vậy, chứ qua xứ Mỹ cái gì cũng xếp hàng theo thứ tự thì chuyện nhỏ bé không còn là vấn đề nữa. Ngược lại mình trở nên có giá cực. Người người nhìn vào đôi bờ vài gầy trơ xương của mình mà thèm chảy nước miếng. Người người liếc trộm cái lưng thon thon của mình mà thầm ghen tị. Lại có cả mẹ chồng nhìn một cách thèm thuồng vùng bụng phẳng lì với cái ức hóp hằn đủ 10 cái xương sườn 2 bên khi mình vén áo cho Chuột ti mà có lần bà vô tình nhìn thấy

Lúc chưa chồng, đôi khi mình tự hỏi, nếu mình cao lên một tí, mập lên một tẹo thì đời mình có khác đi không nhỉ? Chắc là có. Nhưng không biết khi đó đời sẽ vui hơn hay buồn hơn hiện tại nhỉ? Tuổi mười tám đôi mươi, mình cũng hay soi gương, mình cũng biết mình không đẹp mà chỉ có duyên thôi. Mình cũng thấy gò má mình cao hơn người bình thường một tí. Và mình hiểu rằng mình không thật sự xinh, chỉ dễ thương thôi. Nhưng mình chưa bao giờ ao ước mình có chiếc mũi thanh tú như của cô Lan hay sở hữu bờ môi hồng như chị Dung. Mình thích là mình, thế thôi!

Giờ mình cũng hay tự hỏi, nếu mình xinh lên một tí, đẹp lên một tẹo thì mình có gặp được người chồng hay ho hơn không? Chẳng biết. Nhưng có một điều mình chắc chắc, nếu mình xinh lên một tẹo, chồng mình là người đàn ông khác hay ho hơn J của mình, thì mình sẽ không có một Chuột con đáng yêu với đôi mắt long lanh biết cười và cái miệng chúm chím xinh xinh như thế này.

À, quên một cái. Hình ấy, mình thì "ăn" ảnh nhưng ảnh không " ăn" mình nên nhìn hình thấy mình vô duyên và cứng nhắc lắm. Ai chưa từng gặp mình bên ngoài mà chỉ nhìn hình thì nghĩ ngay sao lại có người vừa xấu vừa khô thế nhỉ! Thế nhưng gặp ngoài đời họ bảo mình... sống động lắm. Bạn nào không tin thử tìm gặp mình ngoài đời nhé! hehe

Thêm nữa. Thường một người gặp mình lần đầu, chưa kịp chuyện trò họ nhìn mình và nghĩ ngay mình chắc khó chịu, khó gần và... khó ưa lắm. Nhưng khi nói chuyện với mình, gặp mình vài ba lần, chuyện phím trên trời dưới đất rồi thì họ bảo mình... hay ho phết. Nếu bạn nào không tin, cứ đến gặp mình và nói chuyện thử nhé! hìhì

Đấy. Thế nên mình cứ là mình thôi.