Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010

Về với Nội

Mẹ quyết định chuyển nhà về ở chung với ông bà Nội chẳng qua cũng vì Chuột của mẹ.

Ba John nhận được công việc mới phải làm ca đêm, cả đi về những ngày overtime là 16 tiếng. Ba lo mẹ con mình ở nhà một mình, lại nơi vắng vẻ, đêm hôm nhỡ có việc không biết làm sao. Ông bà Nội đã bàn tới vấn đề này với ba, bảo ba nói với mẹ là ông bà rất mong gia đình mình về ở chung với ông bà, vừa tiện để mọi người chăm sóc lẫn nhau vừa để tiết kiệm tiền cho Chuột.

Tính tới tính lui, nghĩ xuôi nghĩ ngược những được và mất, nhũng vui và buồn, những bất lợi và có lợi giữa việc thuê nhà và về ở chung với ông bà những mấy ngày mẹ mới quyết định về ở với ông bà nội.

Về với Nội, mẹ chắc chắn sẽ không thể sống theo " kiểu của mình" mà phải mềm mỏng, thay đổi nếp sinh hoạt để phù hợp với ông bà Nội Mỹ và mẹ Việt.

Về với Nội, mẹ chắc chắn sẽ không nên và không thể kho thịt, ướp cá, chiên cánh gà nước mắm cho con ăn,... Mẹ và con sẽ tập làm quen với kiểu ăn Mỹ, toàn thịt là thịt...

Về với Nội, Mẹ chắc chắn sẽ không thể dạy con theo "kiểu của mình" mà phải để con tiếp nhận thêm một kiểu giáo dục mới mà mẹ chả thích tí nào.

...

Về với Nội, tuy có nhiều điều không thoải mái nhưng mẹ có thể dàn xếp, điều chỉnh bản thân để hòa hợp 2 lối sống khác hẳn nhau chỉ vi điều duy nhất mà quan trọng nhất- CHUỘT CÓ ÔNG BÀ NỘI

Quả thật mẹ phải dậy sớm hơn và dọn dẹp nhà cửa nhiều hơn. Nhà Nội nuôi những 3 con mèo, sáng nào thức dậy mẹ cũng thấy lông mèo đầy nhà. Không muốn con hít phải hay tò mò nhấp nháp, mẹ mỗi ngày mỗi hút bụi. Bà Nội thấy mẹ dọn dẹp nhà cửa suốt bảo mẹ cứ ngủ cho khỏe, đừng dọn nhiều mà ốm người. :)

Nhà Nội hơn chục năm chỉ có ông bà Nội, người già ăn uống thất thường, ngày 1 bữa hay 2 bữa ít khi nấu ăn, lúc nấu lại rất đơn giản. Mẹ không ăn thế được. Con lại càng không. Mà chả nhẽ nấu cho nhà mình không thì kì. Thế là mẹ nấu ăn cho cả nhà, 4 người lớn và con. Bà Nội lúc nào cũng bảo mẹ không phải nấu cho cả nhà, bà không đói, ông Nội đói tự nấu ăn,... Mẹ chỉ cười, lần nào mẹ nấu ăn xong bà Nội cũng đói :)

Mẹ thương con nhưng rất nghiêm khi con làm sai hay phá phách những thứ nguy hiểm. Mẹ hay nghiêm giọng say NO với con khi con lại gần con mèo tính nắm đuôi nó. Bà Nội thì lúc nào cũng ngọt ngào, lúc nào cũng " mật ngọt" ( honey) với con, bất kể khi con phá hay nghịch nguy hiểm. Còn ông Nội thì khỏi nói, chơi với con hàng giờ không chán và chìu con hơn cả bà Nội. Mẹ lo nhất khoản này.

Nhưng mẹ nhìn thấy niềm vui trong mắt con khi con ở trong vòng tay Nội. Mẹ thấy lòng bình an khi nghe tiếng con cười khanh khách khi chơi với ông Nội. Mẹ thấy thật hài lòng mỗi tối con giơ bàn tay bé xíu về phía ông bà Nội say " gút nai" và nhận lại một good night kiss từ ông bà Nội.

Với mẹ, nụ cười và niềm vui của con đáng giá hơn tất cả. Thế nên mẹ nghĩ rằng mẹ đã đúng khi dọn về với ông bà Nội, ít ra là vào thời điểm này.

Tất cả những khác biệt, khó khăn không phải là không thể giải quyết một khi ta có tình yêu thương, Chuột nhỉ!