









Thanksgiving đầu tiên của con rất yên ả. Mẹ không phải nướng gà tây, cũng chẳng phải nấu gì cả. Nhà nội con có tục mọi người sẽ về ngôi nhà nhỏ nhưng xinh xắn của bà cố ngoại ( bà ngoại của ba John) vào ngày lễ Tạ ơn.
Bà cố ngoại đã hơn 83 tuổi, lưng bị còng về một bên vì lệch cột sống nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Bà cố thích nấu ăn cho mọi người và nấu rất ngon. Ba mẹ mỗi tuần qua thăm bà cố đều phải để bụng đói để ăn không bà cố buồn hihi
Hôm nay bên nhà cố con được gặp mấy anh chị em họ xa xa. Có em Thomas đã 16 tháng mà bé bằng con thôi, thế mà chạy nhanh thoăn thoắt. Chị của Thomas là Slogan, đã 3 tuổi và rất đáng yêu. Thấy con là mang cho nào là búp bê, đồ chơi rồi còn ôm con thật thắm thiết nữa.
Con chả chịu để mấy dì họ, ông cậu bế gì hết. Đứng từ xa nhìn thì con nhoẻn miệng cười rất tươi, lại gần muốn bế là con quay đi tìm mẹ rồi níu tay mẹ thật chặt. Đúng rồi, con thân thiện nhưng người lạ bế con phải dứt khoát không cho nghen con.
Cả nhà mình chơi ở đó đến hơn 3 giờ chiều mới về. Con vui quá quên ngủ, đến khi về nằm gọn trong carseat ngủ ngon lành. Mẹ mong mình sẽ được đến nhà bà cố dịp Thanksgiving nhiều năm nữa.
Mai này bà cố đi xa, con lớn, mẹ sẽ nướng gà, làm bánh ngày Thanksgiving. Vì nhà ta cũng là một gia đình. Gia đình nhỏ xinh.










Cũng đúng, trời gần 0 độ C mà mẹ " bắt" ba J lái xe mang qua cho nội ăn ngay cho nóng mà ( nói nhỏ tí, mẹ chồng ăn khen vì chưa ăn món Việt bao giờ
)