Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Nhật kí ngày vượt cạn ( phần cuối)

… Mình thấy mình bị giam vào một căn hầm tối. Bên mình chả có gì ngoài tiếng khóc tức tưởi của Chuột… “ Mẹ ơi, mẹ nói mẹ yêu con nhất, thế sao mẹ nỡ xa con”… Mình nức nở ‘ Mẹ xin lỗi. Mẹ yêu con nhưng mẹ không muốn con phải sống một cuộc sống không vẹn tròn. Mẹ tin rằng con rồi sẽ trở về với mẹ, trong hình hài như thế này nhưng khỏe mạnh…” Phải không con?” Chuột bảo Chuột sẽ không bao giờ tha thứ cho mình. Chuột sẽ không bao giờ quay lại với mình… Vì mình là một người mẹ độc ác…

 

…Mình thấy Chuột nằm đó, dây nhợ chằng chịt, chả có gì gọi là sự sống ngoài cái ống truyền dinh dưỡng và nhịp tim qua máy đều đều. Mình thấy mình già đi, J già đi mà Chuột vẫn không tự đi đứng được, vẫn cứ nằm một chỗ nhờ người xay nhuyễn thức ăn đổ vào ống… Mình thấy J về với chúa rồi mình cũng rời xa Chuột. Chuột một mình trên cõi đời không cha mẹ, không tự chăm sóc được bản thân. Mình thấy Chuột bị gửi vào một nơi xa lạ tòan những bạn giống Chuột. Nhưng Chuột có biết được gì đâu… Rồi Chuột cũng ra đi, lặng lẽ như một ngọn cỏ bên đường, như chưa từng tồn tại…

 

… Mình lại thấy Chuột ngồi bất động trên xe lăn, mắt vô hồn và mặt vô cảm. Mình thấy mấy đứa trẻ chúm chụm thì thầm đủ để cả mình và Chuột đều nghe thấy“ Nó bị bại não, đừng chơi với nó…” Mình nhìn Chuột… vẫn ngồi như tượng đá, mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc… Nhưng rõ ràng khi mắt mình chạm mắt Chuột, mình thấy cả một trời đau đớn, tuyệt vọng trong mắt con.   

 

Mình hét to rồi choàng tỉnh. J đang nằm bên cạnh ôm chặt mình. Mình hỏi J nghĩ gì về lời khuyên của mọi người và bác sĩ. J nói mọi thứ sẽ do mình quyết định, J sẽ ủng hộ mình dù mình có quyết định thế nào đi nữa. Con không có đứa này thì có đứa khác, quan trọng là mình đừng quá đau lòng… J bảo J chỉ cần mình khỏe mạnh, vui vẻ và ở bên J mãi mãi. Nhưng mình thì khác. Mình yêu con trẻ. Và mình chỉ yêu nhất Chuột của mình thôi.

 

Mình không nói cho bất cứ ai nghe về những giấc mơ. Dù cứ nhắm mắt lại là những giấc mơ ấy lại xuất hiện. Mình ước gì có thể chạy trốn, ước gì tất cả những việc đang xảy ra cũng chỉ là một giấc mơ…

 

Mọi người vẫn thường xuyên vào phòng thăm hỏi, động viên mình và J. Ai cũng sụt sùi. Nói tội em bé, tội J quá. J cau mày ngạc nhiên và khó chịu “ Sao lại tội anh? Sao lại thương anh? Thương em mới đúng chứ. Em là người đau đớn nhất trong chuyện này. Em đã bên Chuột 9 tháng 10 ngày, đủ dài để gắn kết tình mẹ con…”

 

Hình như lâu lắm rồi mình không nhìn chồng, đúng ra là không dám nhìn vào mắt anh. Mình sợ thấy khoảng lặng và những cái chau mày khó hiểu. Mình sợ thấy nỗi đau của mình trong đó.

 

Mình ngày 2 lần vào viện thăm Chuột dù mọi người khuyên không nên đi nhiều. Mọi người đã sắp xếp chia ca ở với Chuột. Mình sao mà yên tâm. Mình biết Chuột chỉ mong gặp mẹ… Tình hình Chuột vẫn chả tiến triển gì… Sáng thức dậy mình suy nghĩ. Chiều cũng suy nghĩ, đêm cũng suy nghĩ. Nghĩ về Chuột, về những giấc mơ…

 

Và sau cùng mình quyết định. Lần cuối trước khi đưa ra quyết định khó khăn, mình vào với con, thì thầm bên con thật lâu…

 

“Chuột con của mẹ, mẹ tin con biết mẹ yêu con nhiều như thế nào. Vì yêu con, vì con còn quá bé và không thể nói lên tiếng nói riêng của mình, mẹ sẽ quyết định thay con một phần, phần còn lại con sẽ quyết định nên ra đi hay ở lại, nhé! Con phải là đứa bé thật ngoan, khỏe mạnh và bình thường như các bạn khác. Con có muốn được chạy theo bắt những con bướm xinh xắn trên đồng cỏ xanh không con? Con có muốn được nghe tiếng chim hót mỗi buổi sáng không con? Còn bình minh nữa, mẹ tin con sẽ rất thích khi ngắm mắt trời mọc…

 

Bác sĩ bảo mẹ 2 ngày nữa, hoặc là con sẽ ra đi, hoặc là con sẽ có thể tự thở được nhưng chỉ như một cái cây, không cảm, không nghe, không thấy gì cả. Làm người như thế chẳng phải là đày đọa hay sao? Một người như thế có cảm nhận được hạnh phúc và đau khổ không? Mẹ nghĩ là có. Nhưng chỉ là sự đau khổ tột cùng... Mẹ yêu con nhưng mẹ không thể gánh nỗi đau cho con. Mẹ yêu con nhưng mẹ không phải là con, không thể sống cuộc sống của con để cảm nhận cuộc sống không bình thường ấy sẽ như thế nào. Mẹ đau lòng khi nghĩ tới việc không thể chia sẻ với con nỗi đau tột cùng ấy.

 

Tất cả mọi người có thể sẽ oán trách mẹ nhưng mẹ tin là con hiểu lòng mẹ. Tất cả mọi người có thể đưa ra những lí do chính đáng để tẩy chay mẹ, xa lánh mẹ, giận mẹ, ghét mẹ vì mẹ vô tình, nhẫn tâm. Nhưng mọi người không phải là con, mọi người cũng không phải là mẹ. Mọi người sẽ không đau khi con đau. Mọi người cũng không đau như mẹ khi thấy con đau với nỗi đau riêng mình…

 

Mẹ sẽ đưa con về nhà. Nhà bà ngoại luôn có chỗ cho mẹ con mình. Hôm nay là ngày cuối năm, ngày mai là tết. Mẹ sẽ đón con về với cả nhà, cùng ăn tết, cùng hưởng không khí ấm cúng của một gia đình. Sau đó, nếu con ra đi thì ít ra mẹ con mình cũng kịp có với nhau 2 ngày hạnh phúc. Con nhớ nhé, dù đi đâu cũng phải trở về bên mẹ, trong một hình hài đáng yêu thế này nhưng thật khỏe mạnh con nha.

 

Nếu… nếu như con ra đi ngay khi được rút ống, mẹ sẽ … cho con hòa mình vào dòng nước sông Sài Gòn, để con có thể đi khắp nơi, qua thăm ba, về thăm ngoại bất cứ khi nào con muốn.

 

Dù con không nói nhưng mẹ biết. Con yêu mẹ và hiểu lòng mẹ! Mẹ yêu con thật nhiều!...”

 

Giá mà mình có thể chịu thay con nỗi đau này. Giá mà mình có thể ra đi cùng con nếu con có mệnh hệ nào thì đó là kết cục hợp lý nhất…

 

Hết

 

p/s: Mình đã toan tính sẵn một kế hoạch. Kế hoạch của riêng mình. J cũng không thể biết. Không ai có thể biết. Nhưng sau cùng thì kế hoạch ấy mình không thực hiện. Và nó, cái kế hoạch ấy sẽ mãi mãi là điều bí mật của riêng mình.

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

Thiệp SN 1 tuổi của Chuột!

Mẹ rảnh nên bày vẻ làm thiệp mời sinh nhật cho Chuột. Mất vài ngày lên mạng tìm ý tưởng, lựa hình, cắt dán,... Sau cùng thiệp cũng xong. Nhìn không tới nỗi vì 90% mẹ trộm ý tưởng từ anh google
Dù chỉ là mời hơn chục người toàn họ hàng trong gia đình nhưng mẹ vẫn thích tự tay làm gì đó cho Chuột.
Thiệp mời đây. Nhìn đơn giản nhưng chứa đầy tình yêu mẹ dành cho con nhé! Yêu con nhiều!
SN1tuoi.jpg thiep SN 1 tuoi picture by giadinhgarong

Nhật kí ngày vượt cạn ( phần 8)

Ngày 23. 1. Sáng.

 

Mình gọi điện cho phòng ăn yêu cầu một phần beefsteak và một ly cà phê sữa đá thật ngon cho J. Mình cũng phải ăn nữa. Ăn thật nhiều lấy sức chăm con và có sữa cho Chuột bú. Tô bánh canh thịt nạc thơm phức mà sao nhạt thếch như nước lã trộn rơm khô trong miệng mình.

 

Hôm nay, dù mọi người cản thế nào mình cũng phải qua thăm Chuột. Mình đã bắt đầu có thể lò dò đi từng bước nhỏ quanh phòng. Mình phải mau hết đau, phải thật khỏe để còn ẵm Chuột. Mình cũng phải thật tươi tỉnh với J, anh cần mình. Mình cảm thấy thật hồi hộp khi nghĩ tới lúc được gặp Chuột.

 

9 Giờ sáng. Mọi người lại lục tục kéo vô thăm. Lần này đông hơn cả tối qua. Nào ba, nào má, bà ngoại, dì Đào, Dì Hoa, Dì Mai, chị Dung, chị Hạnh, bé Nga và Trung. Nghe bảo mấy đứa cháu cũng đòi lên chơi với mình và ngắm em Chuột. Mình nói với mọi ngừơi mình muốn ra viện và qua bên kia thăm Chuột. Dì Đào gạt phăng “ Xuất viện thế nào được. Con mang thai 9 thang 10 ngày khỏe mạnh. Trước khi sanh em bé cũng không có bất ổn. Nay có việc xảy ra mà không ai có lời giải thích thì phải làm cho ra lẽ chứ…”

 

Lẽ gì nhỉ? Làm cho ra lẽ rồi Chuột của mình sẽ khỏe mạnh lại được ư? Mình không muốn làm gì hết. Chỉ duy nhất muốn gặp Chuột thôi.

 

Nhưng mình không cản được mọi người. Cả bệnh viện ồn ào vì chuyện của mình. Bà ngoại với ba chạy đi tìm bác sĩ Đức, rêu rao khắp với bệnh nhân nào là bác sĩ vô trách nhiệm, bênh viện chỉ biết thu tiền… Má và các dì  tìm gặp lễ tân yêu cầu gặp giám đốc bệnh viện,… Trong khi mình mệt mỏi ngồi chờ xuất viện để đi gặp con. Mọi người cứ tất bật vì căm phẫn thay cho mình. Mọi người quên mất Chuột vẫn nằm một mình bên kia, nhỏ nhoi, cô độc.

 

Sau một giờ làm náo loạn bệnh viện, nhận thấy tình hình nghiêm trọng nên giám đốc bệnh viện đồng ý gặp gia đình. Mình được dìu vào xe đẩy lên lầu 7, cả gia đình cũng có mặt đông đủ. Mình thật diễm phúc. Đi đẻ mà được gặp giám đốc bênh viện, trưởng- phó giám đốc y khoa, trưởng phòng hành chánh bệnh viện, trưởng khoa Nhi SS- Hồi sức,… Chao ôi giống mấy cuộc họp kiểm điểm mình vẫn hay tham gia với tư cách Bí Thư Đòan ngày còn đi dạy quá!

 

Giám đốc bệnh viện phát biểu trứơc “ nào là bác sĩ Đức chưa bao giờ bị than phiền vì vô trách nhiệm, bs Đức là thầy của tất cả bác sĩ trong bv và nhiều bs ở bv khác. Nào là xin lỗi vì chưa có lời giải thích chính thức tới gia đình,…” Mình nhìn bác Đức, thấy mắt bác trũng sâu và gương mặt già nua buồn bã như già thêm hàng chục tuổi. Mọi người cứ nói qua nói lại, giải thích, phiên dịch cho J loạn cả lên. Cuối cùng thì mình cũng biết nguyên nhân vì sao Chuột bị ngạt. Chuột bị dây nhau quấn bụng trong lúc chuyển dạ nên mình không thể rặn đẩy con ra được. Bác sĩ cũng không lườn trước được tình huống này trong khi đỡ đẻ.

 

Gia đình mình chấp nhận lời giải thích nhưng vẫn chưa bằng lòng với cách thể hiện của bênh viện sau khi sự việc xảy ra. Bỏ mặc phụ sản và người nhà với em bé không thông báo, hỏi han. Dì Đào yêu cầu một sự thể hiện cụ thể về vấn đề này. Giám đốc tiếp lời, tuy không phải lỗi bác sĩ, lỗi bệnh viện, nhưng để thể hiện sự chia sẻ với gia đình, bệnh viện quyết định hòan trả mọi chi phí cho ca sanh này và ngay cả đứa sau, nếu mình tiếp tục chọn bác Đức hay bất kì bs nào đỡ đẻ, khám thai định kì và sinh ở bệnh viện, tất cả cũng sẽ miễn phí… Kể ra thì mình lời quá nhỉ... Dì Đào quay qua dịch một thôi cho J nghe rồi hỏi J “ Ý mày thế nào?” Mình đang nửa tỉnh nửa mơ, cứ muốn mọi người làm gì làm cho nhanh rồi còn qua với Chuột. Nhưng nghe câu ấy, mình kinh ngạc nhìn dì rồi nhìn tất cả mọi người. Cả phòng im phăng phắc… “ How could you ask me that question? There is no price for my daughter’s life. I do not want anything, just tell me about our daughter…” Trời ơi, họ bắt đầu quy đổi sự sống còn, tính mạng Chuột của mình ra thành tiền...

 

Sau cùng thì mọi người hỏi mình có ý kiến gì? Ý kiến gì nhỉ? “ Con không trách bác Đức, vì con biết sơ xuất hay tai nạn nghề nghiệp lúc nào cũng có thể xảy ra dù là người giỏi nhất đi nữa. Chỉ không may là nó rơi trúng vào con thôi. Con cũng xin lỗi bác vì gia đình con đã quá nóng ruột mà làm ảnh hưởng tới bệnh viện và bác sĩ. Điều duy nhất con muốn biết là tình trạnh hiện nay của con bé. Cơ hội sống sót và khả năng di chứng như thế nào. Bây giờ mà ngồi đây tìm hiểu nguyên nhân hay tranh luận thì con bé cũng không khỏe lại được…” Mình nghẹn lời. Có cái gì đó tủi thân, buồn bã dâng lên chắn ngay cổ…

 

Sau đó bệnh viện lại một lần nữa náo loạn vì đích thân giám đốc đưa đòan người xuống lầu, gọi điện cho trưởng khoa Nhi bên Bệnh viện NĐ 1 gửi gắm, các nhân viên bệnh viện chạy tới chạy lui kẻ xách đồ trong phòng, người lo thủ tục xuất viện, người tìm xe cứu thương của bệnh viện chở hẳn mọi người qua thăm Chuột cho nhanh. 

 

Đoạn đường tới bệnh viện nơi con đang nằm chờ  mẹ sao mà đi mãi không thấy tới.

 

Vào tới nơi, nhìn thấy căn phòng mọi người đang đứng chờ vì đã nhận được điện có thân nhân bệnh nhi “ đặc biệt” tới thăm, mình cố bước nhanh hơn…

 

Mình, suốt đời sẽ không bao giờ quên được hình ảnh này. Con nằm trên chiếc giường bằng kính bé xíu chênh vênh, mắt nhắm nghiền, chân tay mềm oặt nhỏ xíu không chút động đậy, đầu lơ thơ mấy sợi tóc còn dính máu chưa kịp tắm. Cái miệng nhỏ xinh bị đặt ống thở dán băng keo cũng có vết máu khô ở khóe. Tay bị giữ chặt và truyền ống dinh dưỡng…

 

Ôi Chuột của mình. Mình đưa tay khẽ chạm vào trán con, vào tay con, vào chân con mà lòng đau như cắt. Tim mình ... chẳng biết diễn tả sao, nói chung là... đau, lịm người... Mình thì thầm với con không biết con có nghe không?

 

 …”Mẹ xin lỗi đã không thể bên con mấy ngày qua. Con nhất định phải khỏe lại. Mẹ con mình đã hứa với nhau sau này con lớn, mẹ sẽ dắt con đi công viên ngắm lá vàng, ba J sẽ chụp hình con nằm trên tuyết. Lúc đó con đã đạp một phát thật mạnh vào bụng mẹ đồng ý. Nhớ không con? Ba J cũng đang ở đây, ngay bên cạnh con nè. Con mau mở mắt ra nhìn ba mẹ đi…”

 

Chuột vẫn nằm im, chỉ có cái máy trợ thở là đều đặn phát ra những tiếng rì rè…

 

Rồi mọi người lại gặp bác sĩ trưởng khoa Nhi. Lại giải thích. Bác sĩ bảo cần phải theo dõi ít nhất là trong 7 ngày xem bé có tự thở được không. Não sẽ có đi chứng, ít hay nhiều chưa biết nhưng mọi việc có khi tiến triển tốt vì não trẻ con rất dễ tổn thương nhưng cũng có khi hồi phục rất thần kì… Mọi người yêu cầu mình và J về nhà, mọi người sẽ cắt cử người ở lại với Chuột… Suốt cả đường về, mình và J nắm tay nhau thật chặt. Chả ai nói với ai câu nào. Ngoài đừơng, người người vẫn tấp nập mua bán. Hoa xuân tràn cả trên hè phố. Nhưng mùa xuân liệu có còn ý nghĩa gì không khi Chuột vẫn chưa biết sống chết thế nào…

 

Mình nằm lì trong phòng. Suy nghĩ và suy nghĩ. Điện thoại thỉnh thỏang reo báo tình hình Chuột. Không khả quan. Vẫn là những câu nói mình không muốn nghe. Cơ hội sống không cao, mà dù có sống cũng 95% sống đời thực vật. Nếu gia đình muốn bé ra đi thanh thản và không phải chịu sống đời thực vật thì phải rút ống trợ thở lúc này. Nếu một khi bé tự thở được thì đành phải sống đời sống thực vật thôi… Mọi người lần lượt lên tỉ tê, người bảo nên để con ra đi thanh thản, kẻ bảo sống đời  thực vật cũng được, biết đâu mai mốt y học tiến bộ hay có kì tích,… Tội nhất là mấy đứa cháu, cứ lọan cả lên… Phương thổn thức với mẹ “ Mẹ nói dì Thúy đừng rút ống thở. Tội nghiệp em. Sỏi đá còn có linh hồn mà mẹ…!”

Mở máy tính gõ mấy từ “ sanh ngạt biến chứng…” Bại não…” Mình càng đọc càng thấy bế tắc. Vào trang web có nhiều bạn bè đang ngóng tin, những lời cầu nguyện, những câu nói san sẻ nỗi niềm từ những người bạn thậm chí chưa hề gặp nhau làm mình giàn dụa nước mắt.

Chuột ơi rất nhiều người đang cầu nguyện cho con. Con đừng mải chơi mà đi mất nhé! Đã hứa về với mẹ là về ở mãi cơ mà???

( còn tiếp)

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

Nhật kí ngày vượt cạn ( phần 7)

Ngày 22.1 BVPSQT

5 giờ sáng.

 

Mình lại lọ mọ thức dậy vào toalet thay băng, đi vệ sinh. Cố gắng bặm môi nén cơn đau mà bước. Vào được toilet từ giường mất 5 phút cho mươi bước chân. Máu theo nước tiểu chảy thành dòng giữa hai chân. Rồi một con choáng ập đến. Sàn nhà, khoảng tường trắng bỗng chốc trở nên đen ngòm. Đầu óc mình quay cuồng. Mình cố hết sức đứng vững trên 2 chân run cầm cập và tay bám vào thành tường bên cạnh chờ cơn choáng qua đi. Khi dùng giấy lau khô phía dưới, mình chẳng có cảm giác gì nhiều ngoài cảm nhận vùng đó đang sưng to, rất to. Thế này thì làm sao mà đại tiện được hả trời… hichic Mình thầm than thở khi quay trở vào giường. John vẫn mê mệt phía giường kế bên. Râu ria lún phún và mắt trũng sâu. Vẻ mặt trong giấc ngủ vẫn lộ rõ sự mệt mỏi qua đôi mắt nhắm hờ. Không sao, cả hai vợ chồng mình sẽ khỏe ngay khi người ta mang Chuột về phòng. Nằm trên giường không ngủ lại được, mình nhìn đồng hồ trên điện thoại nhẩm đếm từng phút trôi qua. Mong trời mau sáng để được gặp Chuột…

 

6 giờ sáng. BV Nhi Đồng I

Chị Dung, chị Hạnh lên thay cho Nga và Trung về nghỉ. Chị Dung đề nghị gặp bác sĩ để biết rõ tình hình Chuột.Cho tới lúc này mọi người ai cũng không muốn báo cho bà đẻ biết sự thật. Họ sợ bà đẻ sẽ ngất và chết mất. Cũng không ai có ý định cho John hay vì chưa biết thật hư sức khỏe Chuột ra sao. Một bác sĩ nam đã gặp cả 4 người và báo tình hình khá nghiêm trọng rồi đề nghị gặp ba mẹ của Chuột. Thế là một cuộc hội ý chớp nhoáng diễn ra ngay trong khuôn viên bệnh viện. Mọi người quyết định sẽ nói cho bà đẻ và John biết sự thật. Và người lãnh trách nhiệm ấy là chị Hạnh. Chị Dung sẽ ở lại bệnh viện Nhi Đồng chờ vào thăm Chuột, còn chị Hạnh và Nga sẽ sang bệnh viện PSQT. Trung thì quay về nhà…

 

Mọi người vừa đi khỏi thì chị Dung được gọi vào thăm Chuột. Vừa bước ra khỏi phòng săn sóc đặc biệt, chị Dung đã bật khóc nức nở làm tất cả những người xung quanh đều ái ngại nhìn chị. Những ánh mắt xót xa và thông cảm. Tất cả những người xung quanh đều hiểu. Con, cháu,em của họ cũng đang nằm trong phòng cách ly kia, cùng với Chuột. Chuột nằm đó, xinh xắn nhỏ bé nhưng yếu ớt đến đau lòng.

 

7 giờ sáng. BV PSQT.

Mình vừa nhận được điện thoại của chị Hạnh và Nga báo sẽ tới bệnh viện gặp mình. Không biết họ làm trò gì mà úp úp mở mở thế kia. Mình sốt ruột quá. Vừa nãy cô y tá vào thăm, đo nhiệt độ, chích thuốc và làm vệ sinh cho mình cũng có thái độ là lạ.

 

Điện thoại lại reo. Lần này là căn-tin bệnh viện hỏi thức ăn sáng. Mình gọi luôn tô bánh canh thịt nạc cho 2 vc rồi lục tục chuẩn bị … xúc miệng! Chao ôi là đau khi mình dò dẫm từng bước vào vào nhà vệ sinh. Các cơ khớp dường như rệu rã chả ăn khớp với nhau gì cả. John cũng ngồi dậy tỏ ý dìu nhưng mình lắc đầu ngăn lại. Mình phải tập đi lại. Chóng khỏe thì mới bế Chuột được chứ!

 

Điện thoại lại reo. Tiếng chị Hạnh bên đầu dây bên kia run run.

-  Thúy hả? Đang làm gì vậy? Khỏe không?

- Em đang đánh răng. Em khỏe rồi.

- John dậy chưa?

- Rồi. Đang rửa mặt súc miệng.

- Có chuyện này chị muốn nói với mày. Nhưng mày phải bình tĩnh nha.

- Cái gì? Nói đi? Em bé bị sao hả?

- Ừ, em bé không được khỏe? Mày biết không?

- Thì em bé vẫn đang nằm trong phòng dưỡng nhi mà.

- Không. Em bé đã được chuyển viện qua BV Nhi Đồng I từ tối qua. Mọi người đã dấu không cho mày với John biết vì sợ 2 đứa không chịu nổi.

…………………........

 

- Alô, Mày còn nghe không???

- Rồi sao???

- Sáng này bác sĩ vừa khám lại cho em bé. Tình hình không được tốt lắm. Em bé không thở được từ tối qua tới giờ vẫn thở bằng máy. Bác sĩ điều trị muốn gặp ba mẹ em bé để bàn cách điều trị. Thế nên mọi người mới phải nói cho mày với John biết.

 

-…………………..

 

-  Có sao không? Thôi để chị với Nga chạy qua bệnh viện rồi nói tiếp nha…

 

-……………………..

 

Gì thế nhỉ? Mình thấy như đang nghe tiếng của chị Hạnh từ trong đêm đen ngòm hay từ một chốn nào đó vang vọng lại. Em bé không khỏe. Em bé không thở được. Thở máy…. Mà không. Hình như chị Hạnh đang kể về một bà mẹ nào đó chứ không phải là chuyện của mình, của Chuột con… Trong 1 phút thẫn thờ như lơ lửng, như chơi vơi trong cái khoảng đen ngòm của vực thẳm, mình thấy dáng John cao lớn tiến về phía mình, giơ tay nắm lấy tay mình…

 

- Chuột không khỏe. Chuột không thở được.  Chuột thở máy. Chuột không có ở đây. Chuột nằm bệnh viện Nhi,…

 

Mình lặp đi lặp lại mấy câu ấy như một cái máy. Trước mặt mình là một màn trắng xóa. Mình đã không thể khóc. Không thể cười. Không thể bộc lộ cảm xúc. Mình chỉ thấy thế giới không còn tồn tại nữa… Mình nhìn John như từ một cõi xa xăm rồi nói. Nhưng tiếng nói mình hình như cũng mất hút đâu đó.

 

- Chuột đã bị ngạt. Chút nữa chị Hạnh sang đưa mình qua gặp Chuột. Bác sĩ muốn gặp mình…

 

Mình nói tiếng Việt với chồng. J ngờ mặt ra, chả hiểu gì nhưng nhìn mặt mình, J đoán chắc có chuyện không ổn. Anh khẽ lay vai mình. Mình chòang tỉnh nói với chồng những điều vừa nghe được. Gương mặt John chuyển sang đỏ rồi trắng bệt. Chả biết nói gì. Chả thấy gì. Ngoài cái siết tay thật chặt của chồng.

 

Có tiếng gõ của phòng…

 

Mình thấy mình đang trong căn phòng tối. Xung quanh đặc quánh thứ bóng đen ma quái và lạnh lẽo. Mình cố thoát ra nhưng càng mò mẫm càng tuyệt vọng. Tiếng ai đó cứ đều đều bổ vào đầu mình từng nhát một. Con bé không sống nổi. Em bé đang thở máy. Em bé bị ngạt. Em bé đang trong tình trạng nguy kịch,… Mình nghĩ đó là một cơn ác mộng. Mình nghĩ mình đang nghe một câu chuyện buồn ở đâu đó xa thật xa.

 

- Bác sĩ yêu cầu gặp trực tiếp ba mẹ em bé để nói chuyện…

 

Câu nói này lôi mình về hiện thực. Trời ơi. Mình thảng thốt. Vậy là không phải mình đang mơ. Cũng chẳng phải đang nghe chuyện của ai đó. Em bé là Chuột con của mình. Và Chuột con của mình đang nguy kịch. Chuột con đang đợi mình. Mình chỉ nghĩ được có thế và nói ngay:

 

- Em sẽ đi gặp bác sĩ.

- Ơ nhưng mày mới sinh xong, yếu quá làm sao đi được. Để J đi thôi, mày ở lại bệnh viện này chờ tin nha!

- Không được. Em sẽ đi gặp bác sĩ. J không biết nói tiếng Việt làm sao mà nói chuyện.

Mình thấy mình bình tĩnh lạ lùng.

- Được rồi 2 đứa tự bàn với nhau ai sẽ đi, chị ra ngoài chờ. Nhanh nhé vì gặp bác sĩ xong là tới giờ thăm em bé. Người ta chỉ cho thăm có đúng 30 phút thôi.

 

Căn phòng còn lại 2 đứa. Im lặng bao trùm. Hai kẻ vừa hôm qua hân hoan vì được lên chức ba mẹ giờ ngồi lặng như 2 pho tượng.

 

- I am going to that hospital. You should stay here and wait for me.

- No, I want to go with you. I can speak Vietnamese, you cant. Mouse is waiting for me, anyway…

- Look at you. You even cant walk. You should not go. You will meet Mouse later…

- No. Look. I can walk…

 

Vừa nói mình vừa đứng lên và rồi… khụy xuống. J nhào tới ôm mình và dìu mình ngồi xuống giường. Vừa lúc đó cửa phòng lại mở.

 

- Bác sĩ nè, bác sĩ muốn nói sơ tình hình với Thúy. Riêng J thì đợi qua bệnh viện Nhi rồi trao đổi với bác sĩ sau. Bác sĩ biết nói tiếng Anh.

 

“ Tình hình là em bé sanh ra đã bị ngạt. Hôm qua đưa tới bệnh viện đã phải cho thở ôxy. Giờ thì sức khỏe không được khả quan. Não bé bị tổn thương,… Tôi muốn gặp trực tiếp ba của bé để bàn hướng điều trị. Chị nên ở lại bệnh viện nghỉ ngơi,… bla bla bla”

 

Tai mình ù đi không nghe gì nữa… Mình lắc đầu đưa máy cho cho chị Hạnh rồi xoay sang J, lắp bắp những câu không đầu không cuối: ”You go there, meet doctor and ask them what happen with Mouse. If you meet Mouse, tell her I love her very much, I will go there and talk to her later…”

 

J đi rồi. Chị Hạnh đi rồi. Căn phòng trơ trọi một mình mình. Hai bàn tay mình thừa thãi vặn vẹo vào nhau suốt. Mình thấy mình đang bay. Lơ lửng và bồng bềnh. Rồi mình lại thấy mình rơi tuột xuống vực sâu và đen ngòm. Mình thấy lạnh. Lạnh quá! Mình biết rõ Chuột của mình đang nguy hiểm. Mình muốn chạy ngay đến bên con. Mình muốn khóc. Muốn gào to. Muốn hét lên. Muốn đập vỡ đồ. Nhưng mình đã không không thể làm gì cả. Thậm chí mình cũng không khóc nổi…

 

9 giờ sáng bệnh viện NĐ 1

Lối hành lang chậc chội sâu thẳm loang loáng những gương mặt hốc hác, những đôi mắt mất ngủ thất thần chen chúc nhau dưới cái oi nồng của nắng. Tiếng thì thầm hỏi han, tiếng sụt sùi vang lên khắp nơi. Bỗng mọi người quay hẳn về phía cửa hẹp vừa xuất hiện một ông Tây cao lầm lũi đi theo vị bác sĩ nhỏ con như chạy rồi mất hút ở căn phòng trực của bác sĩ…

 

Một lát sau ông Tây quay ra, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đau đớn. Khẽ ngẩng đầu như tìm ngừơi quen dù có một người đi theo đứng ngay sát bên cạnh…Nắng ngày càng gay gắt, và mọi ngừơi càng lúc càng nóng ruột hơn. Ông Tây ngồi bệt hẳn xuống bên bậc thềm nhỏ, hai bàn tay vòng qua đầu và mắt nhắm nghiền, nhiều tiếng xì xầm, dò xét hướng về phía ông nhưng có vẻ như ông ta chả nghe thấy gì cả. Sắp đến 11 giờ. Hành lang ngày càng như hẹp lại vì có quá nhiều thân nhân đến chờ thăm bệnh. Giờ thăm bệnh chỉ kéo dài 30 phút nên tất cả phải khẩn trương…

 

11 giờ 45 bệnh viện PSQT.

Mọi người nháy nhau bước ra khỏi căn phòng nhỏ. Cánh cửa vừa khép lại thì J đã nhào tới, dang tay ôm mình vào lòng siết nhẹ. Mình lặng người, không dám hỏi bất cứ điều gì vì mình sợ nghe sự thật….

 

 “ I am so sorry but I have to tell you the truth. The baby, our Little Mouse is really weak…”

….

 

“ I met her. She lay there, alone with breathing machine and other stuff  that help her …”

 

“ She could not move. She could not open her eyes... Doctor said she… may… not live like a human… 95%...”

 

Có giọt mưa đi lạc vào phòng, hắt lên tóc mình. Một giọt, hai giọt rồi ba giọt… Nước mưa ấm nóng…

 

Mình làm sao thế nhỉ? Sao mình lại ở đây? Mình phải ở đó. Với Chuột con bé bỏng. Chuột sẽ rất buồn vì không có mình bên cạnh…

Mình vùng ra khỏi tay J, “ I have to be there, right now. She needs me. I know she wants to see me…”

 

Ông trời ơi, sao lại bắt Chuột con bé bỏng phải đau đớn thế. Ông trao Chuột cho con, rồi ông lại muốn lấy Chuột lại? Như thế là không công bằng. Con đã làm gì nên tội? Chuột con bé bỏng đã làm gì nên tội???

 

Nhưng mình đã không thể đến với Chuột. Mình sẽ không thể nào tha thứ cho mình vì đã bỏ mặc con ở đó. Mình mệt mỏi thiếp đi. Mình thấy Chuột đứng ngay cửa, vẫy tay gọi mình, nhưng mình đã không thể tới với con…

 

… Chiều, mọi người trong nhà lần lượt vào thăm. Rồi tất cả mọi người có mặt đông đủ trong phòng. Ba, má, bà ngoại, cô Lan,… Mình ngồi dựa lưng vào tường, cố tập trung xem mọi người đang nói gì. Bà ngoại bắt đầu “ Ngoại nói con Thúy phải nghe. Con cũng biết tình hình em bé rất nguy kịch. Bác sĩ cũng bảo cơ hội sống chỉ có 5%, mà 95% là em bé sống đời sống thực vật. Bác sĩ khuyên chúng ta nên để em bé đi cho thanh thản. Ngoại và mọi người đã suy nghĩ và bàn bạc với nhau mấy ngày nay. Mọi người đều thấy nên nghe lời bác sĩ. Để con nhỏ ra đi sớm thì cả nó cả con đều không phải chịu khổ…” Ba ngồi kế bên thỉnh thỏang nhìn mình gật đầu mà đôi mắt buồn thăm thẳm. Mình quay qua má thì thấy nước mắt đã ướt đẫm đôi mắt đỏ quầng thâm của má tự lúc nào. Cô Lan ngồi ngay trên giường cạnh mình, tay nắm chặt bàn tay lạnh của mình, thở dài rồi quay đi chùi vội giọt nước mắt vừa ứa ra nơi khóe mắt. “ Mọi người chỉ muốn tốt cho em bé và 2 đứa bây. Đưa ra lời khuyên nhưng quyền quyết định là của 2 đứa”…

 

Mình đau đớn dịch lại từng chữ cho J nghe. J cũng có nói về lời khuyên của bác sĩ sau khi thăm Chuột về. Nhưng mình cứ mong mình nghe nhầm. Mình đã không dám hỏi lại J cho rõ… Giờ thì mọi việc quá rõ ràng. Ngay cả bác sĩ mà còn khuyên thế thì…

 

Chuột ơi, khổ thân con quá!

“ Ngoại và mọi người bàn bạc với con ngay bây giờ vì không muốn con bé phải chịu đau đớn thêm nữa. Mọi việc nên giải quyết sớm để con không có nhiều tình cảm vương vấn. 2 đứa con chỉ cần gật đầu thì mọi việc Ngoại và mọi người sẽ lo hết. Con không nên gặp mặt con bé rồi quyến luyến, không tốt. Sau này còn có đứa khác…”

 

“ Nó là con của con mà!” Mình ngơ ngác. Sao mọi người có thể … Tim mình vỡ hoàn tòan. Có cái gì đó ứ nghẹn trong cổ làm mình không thể nói được lời nào… “ Tụi con sẽ bàn nhau và đưa ra quyết định sau ạ!”

 

Mình nhìn thấy cái lắc đầu của bà ngoại “ Thôi, nó chẳng chịu nghe mình rồi! Con này không nghe mình đâu, ngày xưa dì của nó răm rắp tuân theo má chứ không như nó…”

...

“ Con nghe lời ba đi con, để như thế khổ cả 3 đứa. Ba buồn  lắm!”

...

 

 “ Má hiểu con. Nhưng coi cứ coi như nó với con hết nợ, con nợ nó tới đó, nó đòi xong rồi đi… đừng quyến luyến…”

...

 

Tai mình ù đi chả còn nghe thấy gì nữa, chỉ nghe thấp thoáng tiếng nức nở của trẻ con…

 

Đêm. Lần lựơt bạn bè tới thăm. Có người bạn bật khóc sau vài câu hỏi thăm, có người bạn len lén quay đi lau giọt nước mắt nhưng tay vẫn nắm tay mình thật chặt.  Có người bạn ở xa dù chưa một lần gặp mặt đề nghị giúp bằng cách riêng, xin thông tin về Chuột. Mình cho ngay… Mình nói thật mình chả đủ tỉnh táo để nhận ra ai với ai, chuyện gì đang diễn ra với mình và Chuột. Thế nên mắt mình ráo hoảnh. Mình đang đọc một câu chuyện buồn trên báo. Đúng rồi, Chuyện người mẹ với nỗi đau sắp mất đi đứa con vừa chào đời. Tội nghiệp bà mẹ trẻ ấy quá!

 

Điện thoại reo. Tiếng đứa cháu gái thỏ thẻ vang lên trong điện thoại “ Dì Thúy ơi, con thương dì Thúy nhất nhà. Con thương em bé của dì Thúy nhất nhà. Con hết ghét em rồi. Mai mốt em về con sẽ tặng em nhiều đồ chơi, cho em hết luôn,…”

 

Nước mắt lại chảy thành dòng trên má mình. Con nhỏ mới hôm nào nghe tin mình có em bé, nó nguây nguẩy cằn nhằn “ Dì Thúy có em bé chắc không thương con nhiều nhất nữa. Có em bé làm chi hong biết.  Con ghét em bé của dì Thúy…”

 

Mình và J không ngủ. Tiếng trẻ con oe oe quanh quẩn làm mình bồn chồn. Biết đâu giờ này Chuột của mình cũng đang khóc tìm ti mẹ ở bệnh viện kia. J ngồi gục đầu bên giường mình. Mình nhìn chồng mà nước mắt tuôn như mưa. Tất cả tại mình. Mình không nghe lời chồng ở lại bên ấy sanh con. Mình không chăm chút bản thân để có đủ sức khỏe cho Chuột chào đời mạnh khỏe…

 

“ It’s my fault. I did not listen to you. I am not a good mother, a good wife…”

 

Nước mắt J chảy dài trên gương mặt hốc hác râu ria nhếch nhác. “ Do not say that., please!”

 

 “ Tell me, it is not true, J. Little Mouse, our lovely daughter is very healthy, strong… It’s a game of fate. But I don’t want to play that game…”

Đêm như dài vô tận. J đã mệt mỏi thiếp đi. Mình nhìn J thật kĩ trong bóng đêm. Tự dưng thấy bình tĩnh lạ lùng. Mình phải mạnh mẽ hơn. J cần mình lúc này. Bên mình còn có gia đình, bạn bè, J chỉ có mỗi mình thôi. Và hơn tất cả, Chuột cần mình.

 

Mình lấy tay bịt tai lại vì tiếng trẻ con khóc lại vang lên trong đêm.

 

( còn tiếp)

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2010

Nhật kí ngày vượt cạn ( phần 6)

Cũng không biết thời gian trôi đi bao lâu khi NHS bồng Chuột tới trước mặt mình và John, chìa ra gương mặt trắng hồng của Chuột với đôi mắt nhắm hờ và đôi môi đỏ hồng khẽ mấp máy. Chuột của mẹ đây rồi. Mẹ chờ NHS đặt con trên ngực mẹ để mẹ vuốt ve con, ngắm con cho thỏa những ngày chờ mong. Nhưng NHS nhanh chóng bế con quay đi khỏi phòng sau khi nói nhanh “ Con gái anh chị đây nhé!”. Có gì không ổn sao? Sao họ không đặt Chuột trên bụng mình? Hay chí ít cũng đặt Chuột dưới chân, ngay cạnh mình sau khi tắm rửa cho bé chứ? Sao Chuột không khóc tiếng nào hết??? Nhưng Chuột của mình hồng hào, dễ thương ghê! Chắc Chuột không sao đâu, con đáng yêu thế kia mà! Mình nhắm mắt cố lặp đi lặp lại suy nghĩ đó trong lúc bác sĩ và y tá, NHS làm vệ sinh và may cho mình.” Xong rồi đó con. Con rặn tốt lắm!” Mình thều thào cám ơn bác sĩ, cố nhoẻn kèm theo một nụ cười chắc là xấu tệ nhất trong đời. Mình bảo John theo Nga ra ngoài với Chuột rồi thiếp đi trong tiếng lách cách của xô, chậu, dao kéo và tiếng rì rầm trò chuyện của các NHS.

 

Ngoài phòng chờ dành cho thân nhân…

Chị Dung sốt ruột nhìn đồng hồ liên tục. Đã mấy tiếng trôi qua mà sao không nghe tin tức gì từ phòng sanh. Lúc mình vô thăm đã mở 6 phân rồi mà??? Hay có gì bất thường trong quá trính chuyển dạ rồi....

 

Mãi rồi cũng thấy Nga chạy ra báo “ Là con gái. Dễ thương lắm, trắng hồng.” Vài phút sau cả hai thấy một NHS ẵm Chuột lao ra ngoài và đi luôn lên lầu. Có gì bất thường rồi. Sao họ không đưa người nhà xem em bé như họ vẫn làm mà lại ẵm Chuột chạy như bay thế kia??? “ Em bé hơi bị ngạt, phải cho nằm lồng kiếng thở ôxi trên khoa Dưỡng Nhi! Không sao đâu!” Một NHS khác thông báo. Thế rồi chị Dung về nhà cho ba má lên thay. Nga chạy lên khoa Dưỡng Nhi xem tình hình.

 

8 giờ tối ngày 21/1.

Mình nằm trên bàn sanh mê man cho đến khi có 2 y tá đến rút kim truyền dịch, khiêng mình qua cái băng-ca có bánh xe đẩy rồi chích 2 mũi gì đấy vào bắp tay, bảo nằm thêm một lúc chờ xem có phản ứng gì với thuốc không. Trong lúc các cô ấy huyên thuyên hỏi về người chồng Tây đẹp trai của mình thì mình cứ mãi nghĩ tới Chuột. Không biết giờ con nằm ở đâu, có khỏe không hay phải thở oxi, nằm lồng kiếng? Mình nhớ cái khuôn mặt bé xíu xinh xinh của con khi NHS chìa con ra trước mặt mình trong tích tắc. Mình đinh ninh vài tiếng nữa thôi, khi mình về phòng, người ta sẽ mang Chuột trả lại cho mình. Và mình sẽ được nằm kế bên Chuột, hôn thật khẽ lên trán con. Mình sẽ ngắm Chuột mãi và cho Chuột bú những giọt sữa đầu tiên đang cuộn trào hai bên ngực.

 

Vừa lúc đó má mình bước vào. Đi thật nhanh tới bên mình, má nắm tay mình thật chặt, mắt rươm rướm nước. Mình nghĩ má khóc thương mình trải qua lần vượt cạn khó khăn… Nhưng sau này mình biết ra không phải thế…

 

Rồi mình được đưa lên phòng 516. John cũng đã tắm rửa sạch sẽ ngồi một mình buồn thiu. Ủa Chuột đâu? Sao người ta vẫn chưa mang Chuột xuống với mình vậy cà??? John bảo nghe người ta nói Chuột hơi yếu vì bị ngạt, phải nằm trên khoa Dưỡng nhi để thở ôxi, sưởi ấm… Người ta yêu cầu 1 người nhà vào với Chuột, anh không biết tiếng nên Nga vào . Tim mình thắt lại. Con mới bé xíu đã phải xa mẹ rồi… Vết may phía dưới hết thuốc tê đau nhức và bụng mình quặn lên từng cơn. Giá như có Chuột bên cạnh mình lúc này. Mình tin rằng ngắm con sẽ giúp mình quên hết thảy mọi đau đớn đã và đang trải qua. Nhưng không sao, chắc ngày mai mình sẽ được gặp con thôi. Giờ mình phải nhắn tin báo cho bạn bè đang mong chờ…

 

Ngoài phòng 516.

Nga được yêu cầu vào phòng Dưỡng Nhi thay ba mẹ Chuột. Bác sĩ hỏi quan hệ thế nào rồi giải thích : “ Bé bị ngạt nặng, có hiện tượng co giật và sốt mà phòng Dưỡng Nhi không đủ thiết bị y tế nên sẽ mời bác sĩ Nhi bên BV Nhi Đồng 1 qua hội chuẩn và chuyển viện.” Dì Nga gật đầu rồi nhìn Chuột, đứa cháu cả nhà mong chờ đang nằm đó, thân thể bị lột trần vì sốt, chân tay thỉnh thoảng quơ quơ vào không khí, môi mấp máy như muốn bú rồi khóc. Nhưng tiếng khóc thì không nghe được vì Chuột yếu quá, khóc không ra tiếng, chỉ có gương mặt trắng hồng bé xíu nhăn lại như đau, đau lắm. Tim dì Nga nghẹn lại. Dì Nga khẽ đưa tay vuết ve Chuột thì thầm: “ Nín đi con, nín đi Dì thương!” Thế mà như nghe được tiếng Dì, Chuột nín khóc còn mắt dì Nga thì dàn dụa nước.

 

Ra khỏi phòng Dưỡng Nhi, Nga gọi điện về báo cho mọi người ở nhà. Đêm 26 tết, mọi người bận rộn với những công việc cuối cùng trong năm, chợt bàng hoàng gạt bỏ hết, tất tả chạy lên bệnh viện.

 

Phòng 516. 8 giờ 30. Mình nén đau mò dò bước xuống giường vào toilet thay băng. Mỗi một cử động nhỏ cũng đủ làm toàn thân quặn lên, rã rời. Lê từng bước khó nhọc vào đến toilet, mình thở gấp và khụy xuống. John phải chạy tới dìu mình về lại giường. Mình quên bấm nút trên đầu giường nhờ y tá vào thay giúp. Hộ lí vào dặn mình cần gì cứ bấm nút, đừng đi lại nhiều vết thương sẽ rất đau và rất mệt. Lúc cô hộ lí vén váy mình lên thay băng và cho mình tiểu tại chỗ, John cũng đứng kế bên. J thoáng nhăn mặt khi bụng mình được vạch lên. Bụng mình xấu quá chăng??? Không phải. Lúc cô hộ lý đi ra John đến ngay bên giường nắm tay mình thật chặt, hôn lên tay mình nhiều lần, John nói “ Tội nghiệp cho em quá! Anh thật may mắn khi làm đàn ông!” Có câu nói này của John mình chẳng mong gì hơn. Mình thoáng nghĩ mình có thể đẻ cho chồng một đội bóng chỉ vì câu nói của chồng. Dại nhỉ! Nhưng sao John lại nhăn mặt khi thấy bụng mình nhỉ??? Mình đưa tay vén váy rồi cố nén đau nâng đầu lên nhìn. Cả khoảng bụng trắng phẳng lì ngày xưa giờ lùng bùng bèo nhèo đen đúa như lớp nước đen đặc quánh, rác lềnh bềnh ở cầu Thị Nghè mà mỗi lần đi qua mình đều bịt mũi nín thở. Và ngay phía trên sườn bên phải, nơi cô NHS “ rặn phụ”, vết  thâm tím loang lổ và có cả vết trầy xước của chiếc nhẫn kiểu đeo trên ngón áp út của cô. Hèn gì đến giờ bụng mình vẫn nhói đau, đau như có ai đó vừa dần cho một trận chí tử… Không sao! Dù gì thì Chuột cũng ra đời rồi. Mọi nỗi đau rồi sẽ được đáp đền.

 

Ngoài phòng 156.

Nga đang ngồi nghe BS chuyên khoa Nhi ở BV Nhi Đồng sang hội chuẩn. “ Bé ngạt khá nặng, có hiện tượng sốt và co giật nên phải tiến hành chuyển viện qua NĐ cấp cứu bằng những thiết bị phù hợp. Bé có thể bị ảnh hưởng não, nặng nhẹ thế nào thì chưa biết được. Chị thu xếp giấy tờ rồi theo xe cấp cứu nhé!” Tai Nga ù đi. Cái gì thế? Chuột đáng yêu như thế, có lẽ nào. Nhìn Chuột lần nữa qua cửa kính rồi Nga ra thông báo cho ba má hay. Ba má thất thần đi đi lại lại ngoài hành lang tầng 5. Trung chạy hộ tốc lên BV sau khi tan sở. Chị Tuyền, Chị Hạnh, Tùng, anh Triều cũng lục tục đi lên.

 

Đường Sài Gòn đêm gần tết đông nghịt người. Ai ai cũng hối hả, gấp gáp. Mình- mẹ Chuột và John- ba Chuột chẳng biết gì, ngỡ rằng hạnh phúc nhất là mùa xuân năm nay…

 

9 giờ. Nga điện thoại bảo sẽ về nhà rồi mai lên. Chút nữa mọi người chắc sẽ lên thăm. Uh Sao mọi người không đợi mai hãy thăm, giờ tối rồi lên đây chi chút xíu về mắc công. Hay mọi người sốt ruột muốn nhìn em Chuột??? Rồi lần lượt chị Hạnh, chị Tuyền, Tùng vào thăm. Mà sao ánh mắt mọi người là lạ, nhìn mình có chút xót thương??? Đã vậy Tùng còn hỏi em bé đâu. Mình nói Chuột nằm trên lầu, kêu nó đi thăm cháu. Nó nhìn mình ái ngại “ Sao không ở Mỹ sinh mà về đây sinh chi cho khổ vậy?!” Chắc nó nghĩ đến quá trình vượt cạn lâu lắc của mình. Mình cười bảo thôi về đi kẻo trễ… 

 

Trên xe cấp cứu hú còi inh ỏi, Nga tay ôm chặt Chuột con đang co giật liên hồi, khóc đến oằn người. Nước mắt dì Nga nhòe ướt hai bên má, nhỏ xuống cả người Chuột, miệng thì thầm vỗ về cháu “ Nín đi con, nín đi con, dì thương mà!” Xe lao vào dòng người hỗn độn trên phố. Trong thời khắc vội vã những ngày cuối năm, người ta như chẳng nghe thấy tiếng hụ còi gấp gáp ngoài những toan tính dưa cà bánh mứt.

 

Xe vừa đến cổng bệnh viện Nhi Đồng I thì dì Tuyền, dì Hạnh cũng vừa đến nơi. Dì Nga trao Chuột cho dì Tuyền. Nhìn Chuột bé xíu và co giật, dì Tuyền mặt tái đi, sợ không dám bế cháu. Bên cạnh dì Hạnh cũng lắc đầu nguầy nguậy từ chối. Nga phải quát lên “ Bế mau tui làm thủ tục. Bà có 2 con rồi mà còn sợ bế con nít à!” Dì Tuyền dang tay bế Chuột, nước mắt đã ràn rụa từ lúc nào. Thủ tục nhập viện không nhiều nhưng con người tắc trách nên mất khá nhiều thời gian. Chuột phải đợi dù tính mạng đang nguy cấp. Rồi Chuột cùng 3 dì ngồi lên xe cấp cứu trong khuôn viên bệnh viện, miệng vẫn khóc oe oe yếu ớt và người vẫn co giật liên hồi. Ôm Chuột thật chặt vào lòng như sợ rớt, dì Tuyền thì thầm vỗ về Chuột. Lại một lần nữa Chuột nghe thấy tiếng Dì, nín bặt không khóc, chỉ thút thít. Như dỗi. Như hờn. Như đau lắm lắm. Và miệng vẫn tóp tép tìm hơi mẹ.

 

Bệnh viện Nhi Đồng I ngày cận tết vẫn đông nghẹt bệnh nhi. Một bênh nhi ít nhất có hơn 2 người lớn đi theo dù rằng chẳng có chỗ nào để thân nhân nằm lại qua đêm. Tất cả phụ huynh phải tụ tập nằm ngoài hành lang như cá mòi, số dư dôi không tìm được chỗ “VIP” ở hành lang thì trải chiếu nằm dưới gốc cây, ghế đá. Nền sân xi-măng trở thành cái giường khổng lồ. Đi hết khoảng sân rộng thì tới khoa “Chuyên sâu Sơ Sinh”. Khoa có thang máy nhưng “ hết giờ hoạt động” nên mọi người phải bế Chuột đi thang bộ. Vừa lúc đó Trung vào tới. Chuột vẫn co giật từng hồi trên tay dì Tuyền. Trung đòi bế Chuột. Chuột lúc này yếu dần đi, thoi thóp thở và người nóng bừng. Áp Chuột vào lòng, chú Trung đi như chạy lên thang bộ, nơi có một y tá chờ sẵn đón Chuột từ tay chú Trung rồi đặt Chuột vào một cái giường bé xíu bằng kính, xung quanh lỉnh kỉnh nào máy móc dây nhợ. Có rất nhiều bạn cũng mới sinh bị ngạt đang nằm đấy, thoi thóp. Tiếng máy chạy nhịp tim nghe rè rè trầm đục như tiếng ai oán khóc đau của trẻ thơ vô tội…Từ đó trở đi không ai trong nhà nhìn thấy Chuột nữa. Mọi người đều bị chặn lại bên ngoài, nơi có cái sân đông lít nhít thân nhân bệnh nhi nằm ngồi la liệt.

 

Tin xấu từ bệnh viện lan nhanh đến mọi người ở nhà. Má về đến là vào phòng khóc nấc lên từng hồi. Ba nằm võng lặng lẽ đốt thuốc liên tục. Bà Ngoại tức tốc chạy qua hỏi thăm, cô Lan cũng bần thần khi nghe tin dữ. Mọi người dù không ai nói nhưng tất cả đều thầm cầu nguyện cho Chuột, đứa cháu, đứa em bé bỏng đáng thương vừa chào đời đã phải đối mặt với cái chết và sự sống còn. “Chuột ơi, em sẽ sống phải không???” Phương và Hân, hai đứa cháu là chị họ của Chuột đều tin như thế…

 

10 giờ đêm. BV PSQT.

Phòng 516 vẫn sáng đèn. Mình nằm đó thấy trống trải cô đơn quá chừng. Cái bụng xẹp lép trở nên xa lạ. Mình nhớ con quá. Tiếng oe oe của mấy em bé phòng bên cạnh như cứa vào lòng mình. Chuột của mình giờ đang ở đâu? Nằm một mình trên phòng Dưỡng Nhi chắc Chuột buồn lắm. Thương con quá Chuột ơi, mới chào đời còn chưa được mẹ ôm vào lòng. Mà chắc giờ Chuột đói lắm rồi. Mình ở đây thì ai cho Chuột bú??? Nghĩ tới cảnh con đói, tóp tép miệng tìm vú mẹ lòng mình xốn xang. Thế là mình gọi điện cho phòng Dưỡng Nhi “ Em là sản phụ vừa sanh ở phòng 516. Em bé nằm trên đó không có sữa có khóc không ạ?” “ Tiếng cô y tá trực ngập ngừng nhát gừng “ Chị yên tâm, bé đói bọn em sẽ cho bú ạ! Chị nghỉ ngơi đi nhé!”. Yên tâm ư? Con mình bé xíu như thế đã phải rời xa mình nằm lẻ loi cô độc mà bảo mình yên tâm à! Ngày mai, nhất định ngày mai mình sẽ yêu cầu cho Chuột về phòng với mình. Hay ít ra mình sẽ lết lên thăm Chuột, cho Chuột ti ngay tại đó. Nhất định là như thế! Chuột ơi, con chờ mẹ nhé!

 

10 giờ đêm. Bệnh viện Nhi.

Mọi người lần lượt ra về theo yêu cầu của bảo vệ và bà nữ lao công. Nga và Trung được cử ở lại với Chuột đêm đầu tiên. Cả hai đang loay hoay tìm chỗ ngồi thì một y tá ló đầu ra gọi “ Người nhà bệnh nhi có mẹ tên NTNT đâu?” “ Dạ đây ạ!” “ Mua tã và khăn ướt mang vô cho bé nha!” “ Dạ”. Trung lật đật chạy ra cổng bệnh viện. Ông bảo vệ nhất định không mở cửa vì “ hết giờ thăm nuôi”. “ Chú cho cháu ra mua đồ cho bé rồi cháu trở vô liền.” “ Hết giờ thăm nuôi rồi. Tui không có rảnh để thức canh mở cửa cho chú! Chú ra là khỏi vào lại đó nhe!” “ Thôi chú làm ơn chờ cửa cho cháu đi, cháu biếu chú ít tiền uống nước” “ Thôi đi đi! Đi lẹ đó nhe!” Sau cùng thì Trung cũng được ra ngoài mua bịch tã và khăn ướt cho Chuột, mua thêm một cái chiếu để nằm ngả lưng… Đêm đó, Nga và Trung phải nằm ở khoảng đất trống đầy rác là rác. Mảnh chiếu bé xíu không đủ cho cả 2 cùng nằm. Thế là Nga phải ngồi cho đến sáng. Nó nhắn tin qua hỏi số ĐT của Hồng và X.Minh bạn mình,bảo là nằm nhà nhưng không ngủ được tính điện thoại cho bạn mình báo tin mình sinh con….Mình đã tin như thế.

 

Đêm nặng nề trôi qua trong nỗi trống trải của mình và sự thương xót, bàng hoàng của những người thân trong gia đình.

 

( còn tiếp)