Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Vớ vỉn.

Dạo này rỗi hơi nên mình hay nghĩ vớ vỉn. Chuyện tầm phào của thiên hạ chả liên quan trực tiếp tới quyền lợi cá nhân mà mình cứ nghĩ lung tung. Dưng mà cái vớ vỉn ấy nó chẳng chịu đi nhanh, cứ quanh quẩn trong đầu mình làm mình thấy chán đời ghê! Giờ lại rỗi hơi ngồi gõ lóc cóc cho nhẹ lòng tí! Các bạn ai rỗi hơi như mình thì ghé vào coi chơi, ai bận bịu việc nhà việc nước thì lo làm việc lớn nhé!

Chuyện vớ vỉn thứ nhất.

Mình đọc trên báo mạng. Thấy hình ảnh một bé gái nằm gọn trong lồng kính, mắt mở to với chan chứa nước và ánh nhìn như xoáy vào tim mình. Bị cha mẹ bỏ vì mang nhiều trọng bệnh, sống lây lất với cơ man dây nhợ và tình thương của " người dưng", bé được các ba các mẹ " người dưng" đặt cho cái tên " Nhân Ái".

Rồi tiền của các mẹ các ba " người dưng" gửi về lên tới tiền tỉ. Bỗng ba Nhân Ái xuất hiện. Mọi người kẻ dè dặt người vui mừng vì sự xuất hiện ấy. Rồi mọi việc sáng tỏ. Họ đã chối bỏ con mình với một suy nghĩ đơn giản " Con bệnh nặng mà ba mẹ còn phải đi kiếm tiền". Và đến tận lúc này, sau nhiều ý kiến nghi ngờ của độc giả thì người cha ấy lại thốt ra thêm mấy câu nghe đắng cả lòng "... không nhận lại con... đành nhờ các y bác sĩ và các nhà hảo tâm giúp đỡ vì bệnh cháu quá nặng mà gia đình không có khả năng". Mình đọc bài mà nghẹn cả họng vì thương Nhân Ái.

Mình chợt nhớ lại hình ảnh Chuột ngày ấy! Cũng yếu ớt, cũng nhỏ nhoi trong cái giường bé xíu với dây nhợ chằng chịt. Mình đã từng nghĩ đến phương án sau cùng, khi mà mọi thứ tồi tệ nhất xảy ra, mình sẽ tự tay giải thoát cho con, hoặc để con ra đi trong vòng tay mình và chồng. Và dù trong tận cùng tuyệt vọng, mình cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ con lại đó, phó mặc con sống chết nhờ " lòng hảo tâm" của mọi người.

Mình đã từng cố nghĩ tới hoàn cảnh nghèo của họ, nghĩ họ rất khó khăn, rất đau lòng khi quyết định bỏ con. Nhưng cũng chính vì đã làm mẹ, đã trải qua hoàn cảnh như họ nên mình càng không thể hiểu nổi sao họ lại có thể làm thế nhỉ???

Chả nhẽ con người ta lại có thể tàn nhẫn với ngay cả đứa con bé nhỏ yếu đuối dứt từ núm ruột, giọt máu của mình thế sao? Vậy thì với những người như thế, họ sẽ có thể yêu ai được nhỉ? Trái tim họ làm bằng gì? Chắc chắn không phải là dòng máu nóng rồi vì nếu thế chẳng ai lại có thể vô cảm đến vậy.

Mình, một người mẹ trẻ xót xa cho con gái Nhân Ái bé bỏng ngồi đây, theo dõi từng ngày tình trạng bệnh của Nhân Ái và cầu nguyện cho con. Mình thấy vui sướng và hạnh phúc khi biết con đang dần hồi phục.

Chuyện vớ vỉn thứ 2

Hàng xóm nhà mình có tang. 3 ngày liền mình không thể ngủ vì tiếng kèn trống inh ỏi suốt từ sáng sớm tới khuya. Dàn kèn hoành tráng chơi hết nhạc buồn tới " Rock- Rap". Ngày đưa linh cửu đi đến nơi an nghỉ cuối cùng xe tang, xe ô tô, xe máy kéo thành 1 hàng dài từ nhà ra tới ngã ba. Rồi tiếng chó sửa inh ỏi xen lẫn tiếng kèn trống đưa tiễn làm con bé nhà mình khóc thét vì hãi. Người con trai độc nhất tay ôm di ảnh mẹ thất thểu đi ra xe. Trong ánh mắt u u buồn buồn của cô con dâu có cả một ít " tự hào" vì đã làm ma thật lớn cho mẹ chồng. Cô không biết có nghe mọi người xì xào rằng người mẹ chồng chết sớm cũng vì buồn con dâu ăn ở không tử tế, làm bà mẹ chồng tức tối lên cơn đau tim mấy lần... Mình không biết và mình cũng không muốn tin những lời xì xầm ấy. Nhưng mình không thích bị tra tấn bởi tiếng kèn trống suốt ngày đêm dù mình kính trọng người đã khuất! Đám người đưa ma đi mãi một lúc lâu mà mình vẫn nghe tiếng chó sủa, tiếng kèn tây đang chơi bài " Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng" ... huhu

Bẵng đi mấy ngày sau chị mình gọi điện báo với má mình bà cụ hàng xóm kế bên đã qua đời. Mình biết bà cụ ấy vì cũng hay ra nhà chị chơi. Bà ấy hơn 90, sống một mình và rất giàu. Con cái đứa đi Tây đưa ở xa nên cụ cho mấy "người dưng nước lã" đến ở cùng, ngày ngày họ bày thú nhồi bông ra khắp nhà bán cho người qua kẻ lại. Tối họ ngồi đánh bài với bà cụ mà tiền là bà cụ đưa cho mỗi người vài chục nghìn để chơi với cụ. Già cả nên thường là cụ thua hết vài trăm vốn và cho luôn số tiền cụ đưa làm vốn trước khi chơi. Thế mà khi con cháu bảo cụ bị gạt, cụ chỉ cười khẩy. Cụ bảo cụ già rồi, giữ tiền lắm làm gì, lấy tiền mua vui cũng tốt!

Khiếp bà cụ qua đời mà nghe má và chị bàn tính đi coi hài, rồi cười tủm tỉm rất tâm đắc. Hỏi má thì mình biết rằng cả xóm ngoài ấy đang bàn tán xôn xao về đám tang kì lạ của bà cụ. Bà ấy trước khi chết đã kịp cho đám thanh niên " người dưng chuyên lừa gạt" bà cụ một số tiền để mua một miếng đất nhỏ buôn bán. Bà cụ còn di chúc lại rằng bà chết cấm đứa nào được khóc. Mọi người cũng không được đeo tang mà phải ăn mặc thật đẹp, đầm xinh váy dạ tiệc màu sắc sặc sỡ vào, rồi cùng nhau nấu nướng, ăn uống và vui chơi thật vui. Bà bảo nếu các con có khả năng thì mời cả các danh hài về diễn cho bà xem. Người viếng cũng nên vui cười cho bà ra đi thanh thản và tuyệt đối không nhận phúng điếu.

Thế là má tôi chiều hôm ấy ra viếng bà. Má bận cái áo màu tím ngát, và khi về nhà má không ngớt lời khen Tấn Beo Tấn Bo diễn hay quá! Còn mình thì tối nằm ôm con suy nghĩ hết chuyện sống đến chuyện chết. Chẳng biết mai sau mình ra đi, ai sẽ khóc và ai sẽ cười? Nhưng có vẻ mình thích mọi chuyện thật nhẹ nhàng, tự nhiên, tựa như cái cánh mình đã đến với cuộc đời này.

Chuyện vớ vỉn thứ 3, 4,..n

Đọc báo tuổi trẻ thấy có tin một thanh niên vì không làm ngơ trước cái xấu nên ra tay bắt bọn móc túi mà bị đâm, người bị móc túi cũng bị một nhát vào mặt. Thế mà 2 ngày sau bọn côn đồ ấy được " các đồng chí công an vì dân vì nước và làm theo đúng pháp luật" thả ra. Các anh í nói vì 2 bạn í chỉ cướp có vài chục nghìn trên xe buýt, và tỉ lệ thương tật của người bị hại và anh thanh niên chưa tới 11 % nên chưa đủ khởi tố. haizzzz đọc mà chán chả muốn bàn.

Lại một tin khác. Vì qúa thương nhớ đứa con trai duy nhất mất do tai nạn, người cha giàu có đã bỏ ra hơn tỉ để làm những hạt kim cương bằng chính tro cốt của đứa con thân yêu để mang bên mình. Thế là có hàng loạt kẻ nhảy vào chửi rủa, rằng thì là ông í quá đáng, rằng thì là phô trương có tiền mà không biết xài, rằng thì là sao không lấy số tiền ấy làm từ thiện có phải hơn không... Có kẻ còn gán cho người cha một căn bệnh gọi là "tâm thần"...  Mình đọc vài cm thấy ghét chẳng muốn xem tiếp. Sao lại có những người thích " xài dùm" tiền người khác thế nhỉ???

Lâu rồi đọc tin thấy có một cô con dâu bị chính ba mẹ chồng và em chồng trói đánh ngay giữa đường, giữa thanh thiên bạch nhật và trước mặt hàng chục kẻ hiếu kì vây quanh, cùng với ánh mắt hoảng loạn của đứa con trai vài tuổi của cô con dâu. Thế mà chẳng ai có ý định can thiệp. Họ chỉ trỏ, xì xào và đứng trơ ra đấy, thản nhiên trước cảnh đứa con trai vài tuổi bị đẩy ngửa ra sau khi cố nhào đến bên người mẹ đau khổ.

Rồi cái tin video clip nóng quay cảnh anh chiến sĩ công an bị xe cán đứt nửa người thoi thóp trước những ánh mắt vô cảm và bàn tay không được nuôi bằng máu người quay phim rồi tung lên mạng. Chả một ai gọi xe cấp cứu hay đến bên anh ta an ủi, thì thầm vài câu cho anh ta ra đi thanh thản dù ánh mắt anh tha thiết van xin. Mình không có can đảm và không có ý định xem đoạn video đó.Tất cả mình nghe cô bạn kể lại nhưng mình thấy tim mình đau nhói. Hình như con người ngày càng để mất đi phần " người" thì phải...

Thôi chả nói nữa đâu. Chuyện vớ vỉn mà! hị hị!