Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Quên và nhớ

Mình đã quên hôm nay là ngày cuối cùng của năm mới. Vì bận rộn với một gia đình bé trong một gia đình lớn hay vì mình trở nên vô tình hơn?

Mình đã quên ngày mai là sinh nhật của má. Vì mải mê với hàng đống việc không tên trong căn nhà rộng đầy đồ đạc hay vì mình trở nên vô tình hơn?

Mình đã quên không chải đầu nhiều buổi sáng ngay sau khi thức dậy- cái việc cỏn con mà mình thực hiện như một thói quen suốt mấy chục năm qua.

Mình đã quên, quên nhiều lắm...

Như sáng nay thức dậy, việc đầu tiên mình làm là đi ra bếp, bật lò nướng  rồi lúi húi vào phòng, rón rén lấy đồ của Chuột mang vào nhà tắm chuẩn bị lau người thay đồ cho con thay vì nằm yên trong chăn vài phút, duỗi thẳng cơ thể và chải đầu rồi mới từ từ đi vào toilet.

Như tối qua đi ngủ, việc sau cùng mình làm là tắt nhạc, tắt máy và chui vào chăn co ro ngủ thay vì đủng đỉnh vào toilet chải đầu, ngắm mình trong gương và chườn vào chăn nghĩ ngợi linh tinh hàng tá việc vui buồn trong ngày trước khi lơ mơ trôi vào giấc ngủ.

Mình bỏ nhiều thói quen quá. Thói quen đọc ngấu nghiến một cuốn sách hay. Thói quen thả hồn theo một bản nhạc yêu thích. Thói quen ngồi hàng giờ nhâm nhi ly cà phê đắng, dõi theo những dòng người chảy dài trên phố.

Ngày với mình bây giờ là nấu ăn, chăm con và dọn dẹp nhà cửa. Đêm với mình bây giờ là những giấc ngủ đứt đoạn vì Chuột ho, vì Chuột trở mình và vì những giấc mơ không đầu không đuôi.

Mình không buồn. Chăm con là niềm vui của mình mà. Mình không mệt. Nấu ăn và dọn dẹp nhà của có thấm tháp gì so với 8 tiếng đứng lớp trên đôi giày cao và thêm 4 giờ buổi tối ngồi còng lưng soạn giáo án, chấm hàng trăm bài toán và văn.

Mình thấy chán. Chán vì cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi không biến động như ngụm nước nhỏ trong cái ao tù. Mình muốn dao động, chao lượn. Một tí thôi như dòng sông êm ả chảy.

Mình ngán tận cổ cái kiểu sống thế này, giống như mình ngán tất cả những món ăn Mỹ hàng ngày, xào nấu kiểu nào cũng nghe tí bơ, cheese hay quá mặn, quá ngọt và quá béo hặc là ngang phè chả ngọt, cũng không mặn và chẳng béo... Mình muốn phóng xe ra đường, nghe réo rắt tiếng còi, inh ỏi tiếng người trong khói bụi giống như mình ước ngay lúc này được nếm cái vị đắng thiệt đắng của khổ qua, nghe đầu lưỡi rát bỏng khi cắn phải miếng ớt hiểm dằm tương, và thèm chảy nước miếng cái vị đậm đà đủ "hỉ nộ ái ố" của nồi canh chua cá lóc.

Mình đã quên nhiều thứ và cũng nhớ rất nhiều thứ. Nhớ đến quay quắt, nhớ đến héo hon.Nhớ cả gia đình mình nhộn nhịp đông vui những ngày cuối tuần lễ tết.Nhớ dáng ba má nghiêm trang đứng trước bàn thờ khấn vái khi có giỗ. Nhớ tiếng cười rôm rả của mấy đứa cháu. Nhớ tiếng lao xao của mấy bà chị. Nhớ tiếng ho của ba giữa đêm...

Mình sẽ gọi điện cho má, để nói với má rằng mình nhớ hôm nay là sinh nhật má.

Mình sẽ tìm một cành cây khô, đính vào đó mấy bông mai giả vàng rực mình mang từ nhà sang.

Mình sẽ làm mứt dứa, nấu canh chua bạc hà cho Chuột và mình ăn.

Và nhất định tối nay, mình sẽ đủng đỉnh vào toilet, soi gương chải đầu trước khi ngủ.

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Nô-en 2010




Giáng sinh năm nay Chuột không được khỏe lắm. Trước đó hai ngày Chuột bị sốt cao, mẹ cuống cuồng cho con đi bác sĩ thì được báo con lại bị viêm tai, trầm trọng hơn là con còn bị viêm họng và cúm ( flu) cùng lúc. Bác sĩ phải chích kháng sinh cho con và con phải uống Tamiflu...

Trời ơi lòng mẹ như muối xát khi thấy con nằm thiêm thiếp như con mèo ướt. Nụ cười thường ngày tươi là thế giờ méo mó khi mẹ cố chọc con cười. Sau đó con lại bị tiêu chảy vì kháng sinh.

Thế nên mẹ không cho con đi mall chụp hình với ông già nô-en được. May sau con đỡ hẳn đúng vào ngày giáng sinh nên mẹ thay áo đẹp cho con chụp hình ở nhà. Vì còn mệt nên vừa qua nhà bà cố chơi một tí con đã lăn đùng ra ngủ.

Dù bịnh nhưng Chuột vẫn rất xinh, nhỉ?