Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010

Nuôi con kiểu Mỹ.

Từ ngày sinh Chuột tới giờ, việc chăm con hầu như mình làm theo bản năng. Chẳng cứ theo Tây hay theo Ta, hễ thấy cái gì hợp lí, tốt cho con là mình áp dụng. Không ngờ kì này về nhà thăm mọi người lại có lắm chuyện phát sinh quanh việc nuôi con theo kiểu mình- Kiểu Mỹ ( đó là cái cách mọi người gán cho mình khi thấy mình chăm sóc và dạy Chuột)

Chuyện ăn trước tiên.

Mình nghĩ trẻ con ăn cũng phải ra bữa ra giờ. Thế nên lúc mình nằng nặc đòi ở nhà tìm mua cho mình ghế ăn cho Chuột, cả nhà bảo mình bày vẽ, về Việt Nam thì cho ăn theo kiểu VN- tức là cho ngồi vừa ăn vừa xem tivi hay ẵm đi rong. Mình dứt khoát cho Chuột vào ghế ăn. Giờ thì mọi người cứ tấm tắc khen Chuột ngoan và cứ thắc mắc tại sao Chuột chịu ngồi vào ghế ăn đĩnh đạc như người lớn, mẹ khỏe con khỏe. Mình chỉ tủm tỉm cười. Xong.

Mình chủ trương " ăn thì đút. Không ăn thì bữa kế ăn". Mình không ép Chuột ăn cố vài muỗng cuối cùng. Mình cũng không bắt con phải ăn những món người lớn cho rằng " tốt cho em bé". Thế nên mấy ngày đầu mình bị má cằn nhằn. Rằng thì là sao không chịu khó ép con ăn thêm vài muỗng cho no, không bổ ngang cũng bổ dọc. Mình không cãi nhưng nghĩ thầm: Ép thêm vài muỗng khi con không muốn ăn hay đã no có bữa nó ói ra hết thì càng khổ, cả mẹ lẫn con. Vậy nên Chuột luôn kết thúc bữa ăn với tràng pháo tay tán thưởng của mẹ và vẻ mặt tươi vui chứ không phải là cái miệng mếu máo của con và nét mặt bực tức của mẹ dù có khi vẫn còn vài thìa nữa mới hết tô cháo/ nui/ bánh canh. Xong.

Mình cho rằng ăn trẻ con ăn thì phải... bẩn. Thế nên mấy ngày đầu cả nhà há hốc mồm kinh ngạc khi thấy mình vứt mấy mẩu rau hầm nhừ hay vài miếng thịt nạc cắt nhỏ lên khay cho Chuột bốc ăn. Ông ngoại cười sằng sặc còn thằng em mình thì phán luôn 1 câu không kịp dừng lại " Trời, sao nó ăn giống... mọi quá vậy!". Thế mà ngay sau đó cả nhà im bặt khi thấy Chuột từ từ, chầm chậm bốc từng miếng rau cho vào mồm nhai ngon lành xen kẽ với cháo thịt rau củ bằm mình đút từng muỗng. Gần hết bữa Chuột nhè ra dây bẩn cả yếm, quần và ghế. Cả nhà dỏng tai chờ mình la Chuột rồi cằn nhằn. Nhưng mình làm mọi người thất vọng vì mình chỉ cười với con rồi nói " Chuột ăn xong rồi hả con. No thì thôi uống nước rồi mẹ cho ăn Chuối nhé!". Chuột gật đầu cái rụp. Rồi thêm lần nữa cả nhà mắt chữ O mồm chữ A khi thấy mình lột vỏ nguyên quả chuối sứ cho Chuột cầm cắn như người lớn, mình chỉ ngồi kế bên lột thêm vỏ cho con và nhắc con ăn chậm kẻo nghẹn. ( không giống kiểu Việt Nam là mẹ ngồi kế bên, lột chuối đút cho con cắn từ tí một, con lỡ chạm tay vào quả chuối hay nhè ra thì mẹ la chí chóe như đĩa phải vôi), và Chuột cứ thế nhâm nhi tới khi hết quả chuối trong vòng vài phút. Ăn xong mẹ con vác nhau vào nhà tắm 10 phút lại sạch sẽ thơm tho ngay. Xong.

Chuyện ngủ nhé!

Buổi trưa đầu tiên thấy mình lò dò đi xuống ăn cơm với mọi người, ba mở to mắt " Nó ngủ chưa?" còn má thì nhíu mày " Sao mày để cháu 1 mình trên đó? Lỡ nó lăn xuống đất hay leo trèo nghịch ổ điện thì sao?" Mình cười chỉ vào cái máy báo khóc trên tay. Bật lên ngay lấp tức nghe được tiếng nhạc hòa tấu mình mở nho nhỏ và cả tiếng quạt quay nữa. Mình bảo Chuột ngủ trong cũi/ nôi nên không thể té hay nghịch ổ điện. Vậy mà cả nhà vẫn có vẻ như cho rằng mình ham vui, không thương con nên mới để con 1 mình như thế. Má mình thì và vội vài hạt cơm còn lại trong bát rồi lật đật lên nằm... nhìn Chuột ngủ.

Ngày tiếp theo mình ung dung ngồi giặt đống đồ, kế bên là cái máy inh ỏi tiếng Chuột gào thảm thiết. Má mình đang ru thằng cháu 6 tháng tuổi chạy xuống hỏi mình " Sao nó khóc mà con dám bỏ nó? Lên dỗ con ngủ đi để đó chút con Tươi nó làm ( người giúp việc)" Mình thủng thỉnh " Chuột không sao, nó chỉ đòi mẹ vòi vĩnh thôi, với lại nó hét thế chứ có khóc đâu". Má mình lắc đầu bảo " Mày nuôi con kiểu gì mà ác quá" rồi định lên lầu. Mình nắm tay má lại nói má chờ thêm 10 phút nữa hãy lên. Má mình có vẻ giận. 10 phút sau mình dắt má lên mở cửa phòng. Chuột đã nằm ôm gấu ngủ say từ lúc nào, mặt tuyệt nhiên ráo hoảnh không một giọt nước mắt. Thế nhưng chuyện này vẫn được truyền từ người này qua người kia với cái lắc đầu, chép miệng thương cho Chuột. Mình tự nhủ mình không thể cứ ngồi ôm con hay ru con như má đang ru thằng cháu. Hễ ngưng ru hay thấy không có ai là nó khóc thét lên. Bên đó, mình chỉ có mình và con, tập cho con ngủ khó như thế thì chắc nhà như cái tổ quạ khỏi ăn cơm luôn. Xong.

Chuyện dạy con nữa.

Chuột dễ thương, xinh xắn, lại ngoan ngoãn, điều đó rõ rồi hihi. Nhưng chính vì vậy mọi người càng chìu chuộng Chuột. Chuột muốn gì được nấy. Mình sợ Chuột quen với sự nuông chìu rồi chính con sẽ khổ sở khi quay về Mỹ. Thế nên mình khá nghiêm khắc với con. Và vì thế mọi người bảo mình quan trọng hóa vấn đề, Chuột còn bé tí thế đã biết gì mà phạt với trách.

Lần đó mình bắt gặp cảnh bà ngoại ( má mình) đưa đầu bảo Chuột uýnh rồi khi thấy Chuột giơ bàn tay bé xíu chạm nhẹ vào đầu, bà ngoại lại cười sằng sặc trong khi ông ngoại cổ vũ cháu " uýnh mạnh lên, bà ngoại hư lắm, dám để Chuột khóc..." Mình la Chuột bảo "con không đánh ngoại nhé, đánh ngoại đau lắm, đánh người khác là không ngoan đâu!..." Mẹ mình cười xòa bảo nó chơi ấy mà... hị hị. Sau này Chuột cứ ngỡ đánh người khác là trò chơi thì nguy to. Mình giải thích, ông bà ngoại nghe có vẻ có lí nhưng vẫn khoái để Chuột đánh. huhu

... còn ti tỉ nhiều chuyện khác nữa mà sống ở nhà mình mới nhận ra: Khi có con, sống với đại gia đình thì dạy con, nuôi con theo ý mình không phải dễ. Mình tự nhiên thấy yêu cuộc sống êm ả bên chồng con ghê. Khỏi phải giải thích, tranh luận với từng người về cách nuôi dạy con.

Thôi thì có vài tháng ở với ông bà, Chuột cứ hư 1 tí cũng được. Về Mỹ mẹ dạy lại. Mong là con vẫn còn bé để uốn dễ như mẹ vẫn uốn mấy thanh tre làm lồng đèn thuở bé!

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Má!

Chưa có con, con thương má nhưng tình thương ấy cứ mãi cứ nông cạn, hời hợt. con đã chẳng thể nào cảm nhận hết tình yêu to lớn của má dành cho con dù con cũng hiểu rằng tình thương má dành cho con to lớn lắm lắm. Nhưng tình yêu thương dù vậy con vẫn thấy xa xa xôi xôi.

Thế rồi có con, mỗi ngày chăm cháu con càng hiểu và cảm nhận tình yêu thương con nhận được từ má to lớn, vời vợi đến mức nào- cái mức mà chả ai có thể cân đong đo đếm được ấy lạ lùng thay lại rõ mồm một trong con.

Cám ơn má đã sinh ra và nuôi dạy con trong tình yêu thương dạt dào của biển Thái Bình.

Ngày hôm nay, nhìn má cười tươi bên các cháu, niềm hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt đầy vết thời gian của má làm con xúc động vô cùng. Con tâm nguyện một điều sẽ cố sống thật tốt, thật hạnh phúc để nụ cười hạnh phúc của má sẽ không bao giờ tắt.