Điện lại cúp.
Con bé
đang nằm võng ngủ ngon lành, tay vẫn ôm con gấu bông, mắt nhắm tít và cái miệng hoi hé cuời để lộ mấy cái răng sữa trắng ngần xinh xắn. Tiếng quạt quay vù vù bên tai càng làm nó ngủ say. Lại thêm nhịp võng mẹ nó thi thoảng quay sang đẩy 1 cái càng làm giấc ngủ nó dài hơn.Con bé về Việt Nam lúc trời nóng nhất. Cái đêm hai mẹ con dắt díu nhau buớc ra khỏi sân bay, ngay lập tức mẹ nó cảm nhận đuợc ngay cái nóng bức phà vào mặt chào đón hồ hởi. Nhưng rồi mẹ nó tự trấn an “ nhà có máy lạnh, con bé sẽ không hề gì… vả lại, mình cũng lớn lên trong cái nóng bức bực bội đấy thôi…”
Tuần đầu tiên hai mẹ con trốn trong phòng mở máy lạnh 23/24 giờ/ ngày. Hễ buớc ra khỏi phòng là má con bé ửng đỏ như hai dĩa xôi gấc, còn mẹ nó thì mồ hôi nhễ nhãi khắp nguời, đầu tóc lúc nào cũng ướt như vừa gội đầu. Mẹ nó tức tốc đi mua thêm 1 cái quạt nữa đặt trong phòng.
Tuần thứ hai. Ngày đầu tiên cúp điện. Mẹ con bé phát điên vì thấy nó mồ hôi tuôn như tắm, mặt mày bơ phờ và đầu uớt chèm nhẹp, mấy cọng tóc lơ thơ đã ít nay nằm ép xẹp xuống sát da đầu nên nhìn nó xác xơ đến là tội. Dì Nga nó lập tức mua thêm 1 cái quạt sạc điện nữa là hai cái. Nó một cái còn thằng em họ 6 tháng tuổi con dì Nga một cái. Hai đứa chia nhau hai cái võng, hai cái quạt sạc chạy vù vù, vậy mà hai chị em nó vẫn không thể ngủ nổi giấc trua. May sao quá trua một tí thì có điện. Hai chị em hai phòng hai máy lạnh nằm ngủ tít thò lò. Mẹ nó không cần đưa võng nữa nhưng vẫn không sao chợp mắt đuợc. Hồi nãy mẹ nó nghe anh nhân viên điện lực nói to trong điện thoại rằng sẽ cúp luân phiên theo lịch vì thiếu điện, do mùa mưa đến trễ, do dân… xài điện nhiều. Khu vực nhà bà ngoại nó sẽ bị cúp điện 1 ngày/ tuần, từ 7 giờ sáng đến 1 giờ trưa. Vậy là mỗi tuần nó sẽ phải khổ sở 1 ngày vì không có điện. Mẹ nó tính phương án đưa nó ra nhà dì Tuyền ở khu vực khác có lịch cúp điện khác trốn nóng những ngày cúp điện sắp tới.
Tính tới tính lui đuợc vài ngày thì một hôm trời nóng như thiêu, trong nhà nực như lò lửa, dì Nga nó ào vào nhà lấy nuớc lạnh trong tủ lạnh uống cái ực. Mồ hôi chảy thành dòng trên cổ, lưng áo dì Nga uớt như vừa bị mắc mưa làm mẹ nó ngạc nhiên quá xá. Dì Nga xách giỏ đi vào nhà xe, theo sau là 2 anh thanh niên khệ nệ khiêng 1 cục to to vuông vuông vứt cái ịch rồi ra rồ xe chạy mất. Thì ra dì Nga mua MÁY PHÁT ĐIỆN.
Hì hục suốt 1 buổi sáng đúng ngày cúp điện, duợng Sáu nối đuợc cái máy phát vào nguồn. Máy chạy è è ầm ĩ như xe ủi đất đào đuờng nhưng mẹ con nó và dì Nga chả thấy bực. Quạt máy chạy vù vù thế kia thì nóng thế nào đuợc. Dì Nga hồ hởi tuyên bố, tuy không dùng đuợc máy lạnh nhưng công suất máy phát có thể đủ cho 10 cái quạt, 10 bóng đen 3 tivi và 3 tủ lạnh. Còn lại máy nuớc nóng KHÔNG, bàn ủi KHÔNG, nồi cơm điện KHÔNG, máy giặt KHÔNG và dĩ nhiên, máy lạnh KHÔNG. Mẹ nó vừa chỉnh cái quạt vào nguời nó và thằng cháu nhỏ vừa nghĩ ngợi” Chả sao, họ chỉ cúp đến trưa, chịu khó cho con ngủ trua trễ 1 tẹo thì đâu lại vào đấy hết. Chua kể hổm rày trời bắt đầu tí tách vài hạt mưa báo hiệu, mưa vài trận, nhà máy thủy điện lại hoạt động tối đa thì chả lo cúp điện nữa…”
Đuợc vài tuần yên ổn với lịch cúp điện và máy phát điện chạy ồn ào một buổi/ tuần thì tuần truớc bỗng nhiên điện bị cúp vào ngày không phải lịch cúp. Mẹ con bé quáng quàng bật cái quạt sạc. Bên phòng kế tiếng thằng cu em họ nó khóc ngằn ngặt vì nóng nên dì Nga phải vác thằng cu con sang phòng nó để 2 chị em chơi với nhau. Không hẹn mà gặp, cả mẹ nó và dì Nga đều chặc luỡi hi vọng “ Chắc mấy ổng đổi lịch mà không thông báo…“ Thiệt tình, còn 1 đống quần áo của trẻ con và nguời lớn đang chờ bỏ vào máy giặt duới phòng tắm. Rồi một đống bình sữa, ti giả đang chờ rửa và cho vào nồi điện hấp…
Quá trưa rồi mà mãi chả thấy có điện lại. Con bé và thằng em bắt đầu e é nỉ non vì nóng nực và buồn ngủ. Lại thêm tiếng máy phát điện ầm ì ngoài sân. Duợng Sáu bấm số gọi điện lực. Cô nhân viên nhỏ nhẹ thông báo” Lịch cúp điện đuợc thay đổi ạ! Khu vực của chú hôm nay cúp từ 7 giờ sáng tới… 5 giờ chiều…” “ HẢ???” “… và một ngày nữa là thứ năm cũng cắt từ 7 giờ sáng tới 5 giờ chiều ạ!” “ TRỜI! Sao kì vậy?! Hôm bữa nói nắng nóng mùa mưa tới trễ thiếu điện cúp 1 buổi/ ngày/ tuần. Mấy tuần nay mưa lớn cả gần chục trận, nước ngập khắp nơi thì sao mà thiếu nuớc rồi cúp điện dữ vậy???…” …. “ Dạ, tại bữa giờ dân mình… xài điện nhiều quá nên thiếu trầm trọng ạ! “… huhu Mẹ con bé vừa ôm con bé vào nhà tắm vừa quệt mồ hôi chảy thành dòng trên trán, trong lòng dâng lên cảm giác thất vọng và chán chuờng chua từng thấy…
Được 3 hôm chiến đấu với cái nóng, cái bức và cái bực, giờ mẹ con bé đã quen với cái cảnh… cúp điện. Chỉ có điều trong lòng mẹ con bé cứ day dứt mãi hình ảnh những thiên thần đáng yêu như con bé, như thằng cháu nhỏ 6 tháng tuổi khóc ngằn ngặt vì nóng, vì không có quạt, không có máy lạnh và không có máy phát điện những ngày cúp điện như hai chị em con bé. Rồi còn truờng học, cơ sở mầm non ươm mầm đất nuớc biến thành lò thiêu với tiếng lao nhao, bức rức của hàng chục, hàng trăm mầm mon đang bị hầm nhừ ninh rục vì cúp điện. Rồi bệnh viện không điện, đen giao thông không tín hiệu, công ti, xí nghiệp, siêu thị, cửa hàng đóng cửa…
Thôi, mẹ con bé chả dám nghĩ tiếp nữa. Vừa lưu trang viết vào máy chờ tối có điện mới mang lên blog vì điện cúp thì internet cung die, tay đưa võng, tay xoa xoa cổ tay kia vì hồi sáng giặt 1 thau đồ to cho 2 đứa nó, mắt mẹ con bé ngó lăm lăm 2 cái quạt quay vù vù, mẹ con bé chép miệng … Việt Nam ơi, đến bao giờ….