Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

Quên và nhớ

Mình đã quên hôm nay là ngày cuối cùng của năm mới. Vì bận rộn với một gia đình bé trong một gia đình lớn hay vì mình trở nên vô tình hơn?

Mình đã quên ngày mai là sinh nhật của má. Vì mải mê với hàng đống việc không tên trong căn nhà rộng đầy đồ đạc hay vì mình trở nên vô tình hơn?

Mình đã quên không chải đầu nhiều buổi sáng ngay sau khi thức dậy- cái việc cỏn con mà mình thực hiện như một thói quen suốt mấy chục năm qua.

Mình đã quên, quên nhiều lắm...

Như sáng nay thức dậy, việc đầu tiên mình làm là đi ra bếp, bật lò nướng  rồi lúi húi vào phòng, rón rén lấy đồ của Chuột mang vào nhà tắm chuẩn bị lau người thay đồ cho con thay vì nằm yên trong chăn vài phút, duỗi thẳng cơ thể và chải đầu rồi mới từ từ đi vào toilet.

Như tối qua đi ngủ, việc sau cùng mình làm là tắt nhạc, tắt máy và chui vào chăn co ro ngủ thay vì đủng đỉnh vào toilet chải đầu, ngắm mình trong gương và chườn vào chăn nghĩ ngợi linh tinh hàng tá việc vui buồn trong ngày trước khi lơ mơ trôi vào giấc ngủ.

Mình bỏ nhiều thói quen quá. Thói quen đọc ngấu nghiến một cuốn sách hay. Thói quen thả hồn theo một bản nhạc yêu thích. Thói quen ngồi hàng giờ nhâm nhi ly cà phê đắng, dõi theo những dòng người chảy dài trên phố.

Ngày với mình bây giờ là nấu ăn, chăm con và dọn dẹp nhà cửa. Đêm với mình bây giờ là những giấc ngủ đứt đoạn vì Chuột ho, vì Chuột trở mình và vì những giấc mơ không đầu không đuôi.

Mình không buồn. Chăm con là niềm vui của mình mà. Mình không mệt. Nấu ăn và dọn dẹp nhà của có thấm tháp gì so với 8 tiếng đứng lớp trên đôi giày cao và thêm 4 giờ buổi tối ngồi còng lưng soạn giáo án, chấm hàng trăm bài toán và văn.

Mình thấy chán. Chán vì cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi không biến động như ngụm nước nhỏ trong cái ao tù. Mình muốn dao động, chao lượn. Một tí thôi như dòng sông êm ả chảy.

Mình ngán tận cổ cái kiểu sống thế này, giống như mình ngán tất cả những món ăn Mỹ hàng ngày, xào nấu kiểu nào cũng nghe tí bơ, cheese hay quá mặn, quá ngọt và quá béo hặc là ngang phè chả ngọt, cũng không mặn và chẳng béo... Mình muốn phóng xe ra đường, nghe réo rắt tiếng còi, inh ỏi tiếng người trong khói bụi giống như mình ước ngay lúc này được nếm cái vị đắng thiệt đắng của khổ qua, nghe đầu lưỡi rát bỏng khi cắn phải miếng ớt hiểm dằm tương, và thèm chảy nước miếng cái vị đậm đà đủ "hỉ nộ ái ố" của nồi canh chua cá lóc.

Mình đã quên nhiều thứ và cũng nhớ rất nhiều thứ. Nhớ đến quay quắt, nhớ đến héo hon.Nhớ cả gia đình mình nhộn nhịp đông vui những ngày cuối tuần lễ tết.Nhớ dáng ba má nghiêm trang đứng trước bàn thờ khấn vái khi có giỗ. Nhớ tiếng cười rôm rả của mấy đứa cháu. Nhớ tiếng lao xao của mấy bà chị. Nhớ tiếng ho của ba giữa đêm...

Mình sẽ gọi điện cho má, để nói với má rằng mình nhớ hôm nay là sinh nhật má.

Mình sẽ tìm một cành cây khô, đính vào đó mấy bông mai giả vàng rực mình mang từ nhà sang.

Mình sẽ làm mứt dứa, nấu canh chua bạc hà cho Chuột và mình ăn.

Và nhất định tối nay, mình sẽ đủng đỉnh vào toilet, soi gương chải đầu trước khi ngủ.

8 nhận xét:

  1. Nhớ Saigon ..nhớ nhà rồi phải không . Năm mới cả nhà hạnh phúc , nhiều thuận lợi nghen T
    nghe Toàn Nguyễn hát ...thích nhỉ ?

    Trả lờiXóa
  2. Mot chut khong gian rieng dau co gi sai ha ba? Van biet bay gio co con roi thi cai yeu cau do, tu thiet yeu tro thanh xa xi, nhung cung den luc ba phai gianh 10 phut moi ngay cho ban than. Cai toi ca nhan, cai khong gian rieng cua ba gio cung nen duoc dem ra, phui bui, va su dung dan dan.:))

    Trả lờiXóa
  3. Bà nấu canh chua bạc hà thì cho tui 1 tô để ăn hé với nghe.

    Thôi đừng chán nữa bà, ráng cho Chuột lớn thêm chút nữa, Chuột đi học bà tìm cái việc gì đó để làm, nói cho bà nhưng thật sự là mơ ước của tui đó, hiện tui không còn nhớ VN quây quắc nữa, mà giờ tui ước mơ Brandon lớn đi học còn tui đi làm việc gì cũng được.
    Chúc mừng năm mới, chúc gia đình bà đón năm 2011 vu vẻ, hạnh phúc và ấm cúng.

    Trả lờiXóa
  4. R ơi, biết nói cũng thừa, nhưng tui cũng từng trải qua cảm giác này, và thế là tui lại đấu tranh để được đi làm. Rồi thì bây giờ lại đang ước đi làm ít thôi để có nhiều thời gian ở nhà với con hơn. Năm mới chúc bà cùng gia đình nhiều sức khỏe, hạnh phúc. Vạn sự như ý nha.

    Trả lờiXóa
  5. Gió: Dạ, những lúc chông chênh em rất hay nghe TG hat và nghe hòa tấu guitar. Giờ em khỏe, hehe :)

    Mẹ Cá: uh, tui đang tìm lại khoảng không gian riêng cho mình. Mà khó quá, suốt ngày đêm thấp thoáng bóng con bé con với tiếng gọi dễ thương không chịu được của nó " mẹ ui" :P

    HBS: Có bạc hà, có giá rồi mà chưa có thơm ( dứa) nên chưa nấu được. Chừng nào nấu tui hú bà hen :D
    Chuột 3 tuổi đi trẻ tui vù đi làm ngay :P

    Mẹ Lina: Uh, thì đời nó thế mà. Lúc rỗi rảnh quá thì mong đi làm. Lúc nhiều việc quá thì mong 1 ngày nghỉ ngơi. Lúc chưa có con thì mong con như nắng hạn mong mưa. Lúc có con rồi thì thi thoảng quá mệt mỏi vì chăm nó lại ước có 1 ngày thảnh thơi chỉ cho riêng mình :P

    All: Chúc cả nhà năm mới vạn sự như ý :X

    Trả lờiXóa
  6. Vo lung ba 1 cai ne! Nhieu khi cuoc doi bang phang, binh lang qua minh hay chan. Trai qua 1 lan " dat bang day song" tui lai thay tran trong cai su " chan"

    Trả lờiXóa
  7. chi oi, day co phai la tam trang cua nguoi moi xa gia dinh dung ko chi. Chi o SG may thang lien nen cai cam giac nho va quen van con tham dam lam

    Trả lờiXóa
  8. Cá: hichic, nhà tôi cũng điên đảo đất trời một phen rồi, thế nên tôi cũng quý trọng cái sự bình bình an an lắm lắm, cơ mà nếu không chòng chành tẹo nào thì lại quên ngay rằng thì là mình đang " sướng mà không biết đường sướng" hị hị

    Mẹ Tutirosie: hehe nói đúng thì cũng đúng. Nhưng mà cái sự quên và nhớ thì dù ở đây lâu mấy vẫn thấy có cảm giác nhớ và quên :(

    Trả lờiXóa